Giao lưu trực tuyến với chị Chu Ngọc Trinh - Giám đốc Công ty Cổ phần Thực phẩm Hải Hà
Đúng 14h thứ Năm, 22/12/2011, buổi giao lưu trực tuyến với chị Chu Ngọc Trinh - Giám đốc Công ty Cổ phần Thực phẩm Hải Hà - nhân vật trong bài viết "Tố chất kiên cường tạo nên thành công người đàn bà làm muối" chính thức bắt đầu. Thông qua những câu trả lời rất trải lòng, rất "muối mặn" của chị Trinh, các thành viên Học Làm Giàu càng thêm hiểu và thêm yêu mến chị...
Bài viết chân dung chị Chu Ngọc Trinh: "Tố chất kiên cường tạo nên thành công người đàn bà làm muối".


Chị Chu Ngọc Trinh - Giám đốc Công ty Cổ phần Thực phẩm Hải Hà (bên trái)
trong buổi giao lưu trực tuyến tại Văn phòng Dự án Học+Làm=Giàu

Sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê muối, con đường đến với kinh doanh của chị Trinh phải trải qua biết bao khó khăn, thử thách, có cả những thất bại tưởng chừng như không thể gượng dậy được. Thế nhưng, "chú ong đất" với ý chí kiên cường, với niềm đam mê cháy bỏng vẫn cứ dũng cảm vượt qua mọi nỗi sợ hãi để tiến lên phía trước và cháy hết mình với ước mơ thủa nhỏ.

Chủ đề mà chị Trinh giao lưu với các thành viên Dự án Học+Làm=Giàu lần này là: "Vượt qua nỗi sợ hãi để hành động".


Chị Trinh chăm chú trả lời các câu hỏi của thành viên
 
Buổi giao lưu trực tuyến kết thúc vào lúc 16h30'.

Xin cảm ơn sự quan tâm theo dõi và ủng hộ của các thành viên đối với chuyên mục Nhân vật.

BQT Dự án Học+Làm=Giàu

13h59' | 22/12/2011
Người gửi Trương Hoa

Bạn hãy đăng nhập để đặt câu hỏi
Ích Chiến Gửi lúc 11h15' (17/12/11)
Hỏi: Rất tuyệt vời.

Tôi xin được đặt câu hỏi đầu tiên:

Chị có thể cho biết thế nào là nỗi sợ hãi? vượt qua nỗi sợ hãi để hành động ở đây có thể hiểu là vượt qua những khó khăn ngoại cảnh hay vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình?
Trả lời:

Tôi xin được trả lời bạn như sau, đã gọi là nỗi sợ hãi thì mỗi người đều có một nỗi sợ hãi riêng, do vậy tôi không thể định nghĩa được chính xác, cụ thể thế nào là nỗi sợ hãi. Tôi nói vui một chút nhé, ngày bé thì sợ mẹ sợ cha, lập gia đình thì sợ chồng, sợ vợ, già một chút thì sợ con… hoặc như ông nông dân ngèo đông con thì lo sợ ngày mai lấy gì cho đàn con ăn học, nhà doanh nghiệp vừa thì lo ngày mai lấy tiền đâu để trả lương công nhân, các tập đoàn lớn thì lo làm sao mà phát triển ngang bằng với các nước khác.

Cổ nhân có câu vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân là vượt qua tất cả, do vậy trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống, vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình thì mọi nỗi sợ hãi khác chỉ là hạt bụi nhỏ trên sa mạc thôi bạn nhé!

binh Gửi lúc 13h37' (17/12/11)
Hỏi: Vượt qua nỗi sợ hãi theo chị hiểu là thế nào? nỗi sợ hãi về công việc, hay gia đình hay trong các mối quan hệ khác, chị làm thế nào để giải quyết những nỗi sợ hãi đó? Chị có thường nhờ người khác tư vấn cho mình về những vấn đề đó hay không? Bởi không ai có thể đi lên nếu thiếu người chèo lái, định hướng cho bản thân?
Trả lời:

Tôi xin mang một chút xíu hiểu biết  của bản thân ra chia sẻ với bạn như sau: cũng như quan điểm tôi đã nói ở trên, riêng đối với tôi vượt qua sự sợ hãi bản thân mới là cái cần bàn cãi. Chính bản thân mình còn không biết mình thích gì, muốn gì, sợ gì và yêu gì thì khó mà vượt qua những nỗi sợ hãi khác. Trong trường hợp cụ thể rất "Muối" của tôi, tôi sợ nhất công việc kinh doanh  của tôi không được như mong muốn. Ai làm kinh doanh cũng tính rất kỹ, nhưng đôi khi mọi việc không được hoàn hảo như mình tính, đấy chính là nỗi sợ hãi lớn nhất của người làm kinh doanh.

Thật ra để vượt qua nỗi sợ hãi thì trăm người ngàn kiểu vượt qua, người chọn chuyên gia tư vấn, người chọn giải pháp gia đình, người thân bạn bè để chia sẻ, hay đi du lịch,... Đối với riêng tôi, đã từng vấp ngã trong kinh doanh, tôi chọn giải pháp thực tế và đơn giản nhất, hãy tìm đọc những vấp váp của những người thành công nổi tiếng, từ đó nhìn nhận tới trường hợp cụ thể của mình và tự mình tìm giải pháp vượt qua.

Nhân đây cũng chia sẻ một chút riêng tư với bạn để khẳng định quan điểm của bạn là không ai có thể  vượt qua nỗi sợ hãi mà không có người chia sẻ là chưa được đúng lắm. Có người cần cách này có người chẳng cần gì, như bị đắm thuyền ngoài biển cả chẳng hạn, có nhiều người chọn phao cứu sinh (chứ không phải là hầu hết nhé) mà vẫn chết, có người chẳng có gì mà vẫn thoát nạn đấy thôi,…

Tôi ví dụ với bạn như thế này nhé, mình hoài bão để thành lập một doanh nghiệp với rất nhiều sự kỳ vọng (chẳng ai nghĩ tới thất bại - thất bại nó đồng nghĩa với nỗi sợ hãi) cũng giống như cha mẹ sinh ra một người con vậy, ai hiểu con cái mình hơn cha mẹ? Cũng giống như ai hiểu doanh nghiệp của mình hơn người giám đốc…Vậy ai hiểu được nỗi sợ hãi của mình hơn chính mình? Tóm lại tôi xin chia sẻ một câu rất thực tế của tôi: chẳng ai giúp mình vượt qua nỗi sợ hãi đó ngoài chính mình!

Hiệp Gửi lúc 15h35' (17/12/11)
Hỏi: Chào chị Trinh ^_^. Em muốn hỏi là chị bắt đầu "lăn xả" trong ngành kinh doanh trong hoàn cảnh như thế nào và khó khăn, thử thách lớn nhất của chị khi bắt đầu kinh doanh là gì vậy chị?
Trả lời:

Chào bạn, hoàn cảnh cũng như động lực khiến tôi mạnh dạn nghĩ tới con đường kinh doanh sau này của mình là một sự khởi đầu vô cùng khó khăn và nan giải. Tôi bắt đầu đặt chân lên Hà Nội để đi học Đại học năm 1997 với hành trang là vài bộ quần áo cũ và ít gạo bố mẹ cho. Mẹ tôi dẫn tôi lên gửi nhờ nhà chú ruột, những năm đó chú tôi cũng mới đi tu nghiệp tại Liên Xô cũ, cuộc sống của chú cháu tôi vô cùng vất vả. Khi đó, chú tôi mới về nước và chưa lập gia đình, lương phó tiến sĩ của chú tôi ba cọc ba đồng. Còn tôi vừa ôn thi vừa đi làm thêm, khi đó tôi thực sự buồn với kiểu công chức như của bố tôi và chú tôi nhưng nếu không thi đại học thì tôi còn có thể biết làm gì khi mới 18 tuổi, tiền không, nghề nghiệp không ở giữa đất Hà Nội này.

Tôi quyết tâm thi đậu, trong thời gian học đại học, tôi làm thêm đủ thứ để có tiền như tiếp thị dầu gội đầu, phát quà khuyến mãi, đóng gói thịt bò khô, cắt may đệm ghế da, nỉ, thiết kế mẫu thêu,... Như bạn biết những nghề thời vụ như vậy rất bấp bênh, đồng tiền kiếm được ngày đó vô cùng có giá trị đối với tôi, phần đóng tiền học, tiền ăn, phần chắt chiu gửi giúp bố mẹ mua sách vở, đóng học phí cho các em vì sau tôi có tới 4 đứa em, mà đứa út khi tôi vào đại học thì em ấy mới học lớp 1. Tôi nói vậy hơi dài nhưng để bạn hiểu được là hoàn cảnh của tôi khi đó khó khăn tới mức nào và tôi quyết tâm phải học thật giỏi, phải thật chịu khó để đạt được những mong muốn làm chủ của mình sau này.

Khi tôi bắt tay vào làm kinh doanh, cái khó nhất là vốn liếng….! Tôi thẩm định thị trường khá rõ ràng cũng như tìm hiểu con đường sống của sản phẩm, nhưng khi tôi thuyết minh những niềm mơ ước này với chú ruột tôi thì chú nói rằng: cháu mới 22 tuổi, bắt đầu như này có phải là quá sớm không? những người làm kinh doanh sớm khi thất bại thường khó vực dậy hơn những người chững chạc hơn. Tôi hỏi lại chững chạc hơn do thất bại mà có hay do nhiều tuổi mà có, chú tôi nói cả hai. Vậy có nghĩa là tôi chẳng đủ tiêu chuẩn nào để làm kinh doanh cả. Trong lòng tôi thầm nghĩ chú tôi đã chọn con đường công chức tức là chọn con đường an toàn rồi mà người kinh doanh thì chẳng khi nào có sự an toàn cả. Vậy nên tôi lặng lẽ chuẩn bị cho sự nghiệp của mình mà chẳng thể chia sẻ với ai. "Thiên cơ bất khả lộ", .tôi luôn tâm đắc câu nói đó nên tôi thấy chẳng nhất thiết phải chia sẻ với ai thêm lần nào nữa.

Khi mình bắt đầu làm, kinh nghiệm không có, vốn liếng không đáng kể và đặc biệt là chọn nghành nghề làm gia công có nghĩa là lấy công làm lãi. Nhưng với quyết tâm khát vọng được làm việc để khẳng định mình trong thị trường cũng như trong mắt người thân, để chứng minh mọi người nghĩ ở tuổi 22 không thể làm gì được là chưa chuẩn xác, cuối cùng tôi đã chứng minh được điều đó thông qua đơn hàng đầu tay và thành công.

Tuân Gửi lúc 18h03' (17/12/11)
Hỏi: Em muốn hỏi thời điểm lần đầu tiên muối của chị đã thất bại như vậy, có điều gì đặc biệt khiến chị có nghị lực vực dậy được ạ? Điều gì khiến chị có niềm tin mãnh liệt như vậy?
Trả lời:
Vâng, cảm ơn bạn đã quan tâm và chia sẻ với những thất bại của tôi. Nhân đây tôi cũng xin được tâm sự với bạn về  những nỗi khổ tâm khi bắt tay vào làm cái mà người ta gọi là sản phẩm thiết yếu này:

Đầu tiên, tôi bật mí cho bạn biết điều đặc biệt của muối. Bạn cũng biết muối là  một loại thực phẩm vô cùng quan trọng đối với con người, có ngày nào mà ta không dùng tới muối. Quan trọng hơn trong thời cổ đại trải qua hàng ngàn năm lịch sử phát triển của loài người muối được xem là một phẩm vật quý giá của thiên nhiên, giữ vai trò quan trọng trong dinh dưỡng, nếp sống văn hóa và tôn giáo. Ở các nước Ả rập, muối được mang tặng cho người lạ và khách viếng thăm như một hành động thân thiện đem đến sự may mắn, muối còn được dùng để hoán đổi lấy tiền, người lính La Mã cổ đại còn được trả lương bằng những cân muối.

Muối được xem là tài sản trong sạch của thiên nhiên, là biểu tượng của công lý, sự ngay thẳng. Làm đổ muối bị coi là xui xẻo, là biểu lộ sự bất đồng. Gìn giữ muối  là tượng trưng cho tình bằng hữu và sự bất diệt.

Muối có nhiều công dụng như thế nhưng cũng nói nhỏ với bạn là đừng có lạm dụng đấy nhé, miễn là đừng ăn quá mặn để phải uống nước quá nhiều.

Đối với tôi từ khi còn bé tí tôi đã biết được tầm quan trọng, giá trị của hạt muối biển tự nhiên (tôi không nói đến muối mỏ), nó đóng vai trò rất quan trọng trong đời sống của các thế hệ con người. Chính vì thế mà tôi yêu Muối, vì quá yêu nó cộng với lòng quyết tâm làm kinh doanh nên tôi đã thành lập nên công ty chỉ có làm duy nhất một công việc đó là sản xuất bột Canh.

Và một điều vô cùng quan trong nữa đối với tôi là mình sinh ra là người con của đất muối, tại sao mình lại thất bại vì chính nó? Điều đó làm lòng tự trọng của tôi bị tổn thương và tôi quyết tâm phải vực dậy, đi từ từ từng bước để làm sống dậy thương hiệu tưởng chừng như đã không còn dư âm gì trong tâm khảm người tiêu dùng vì nó mặn, sạn, quá mất điểm,... Nói vui như các bạn trẻ hay đùa là sản phẩm của tôi đã bị loại ngay từ vòng gửi xe….!

Và cuối cùng như bạn thấy đấy, tôi yêu muối và hiểu về nó như thế thì làm sao mà tôi có thể quay lưng lại với sản phẩm quê hương, bỏ rơi muối để làm công việc khác được.
phuong Gửi lúc 18h14' (17/12/11)
Hỏi: Em chào chị Chu Ngọc Trinh! Chị cho em hỏi có sự kiện đặc biệt nào đánh dấu cho sự quyết tâm làm giàu của chị ạ? Em cảm ơn!
Trả lời:
Chào em. Cũng như các câu trả lời chị đã nói ở trên, nhưng cô đọng nhất với chị đó là cái nghèo, cái khó khiến con người ta bật đứng dậy và hành động để thoát nghèo. Chị bây giờ chưa phải là giàu có, chị kinh doanh muối mà em biết muối rất quan trọng trong đời sống con người nhưng lại rất rẻ nên người làm muối nhìn chung vẫn còn rất nghèo. Chị cũng không nằm ngoài số những người nghèo đó. Nhưng không phải là nghèo mà mình chùn bước em ạ, mình phải có đam mê. Người làm kinh doanh nhìn đâu cũng có cơ hội và cả thử thách nữa. Cũng giống như em chạy tới đích mà thắng thì em sẽ có được những phần thưởng xứng đáng với công sức mà mình đã bỏ ra em ah.
phuong Gửi lúc 18h21' (17/12/11)
Hỏi:
Chị ơi em rất muốn làm việc, công việc của em khá tự do không có ai áp lực em cả, cũng vì vậy mà em thường cảm thấy như chưa cần làm ngay bây giờ. Em không biết là do em thiếu tự tin hay do em quá lười biếng nữa. Xin chị cho em lời khuyên, em cảm ơn chị!
Trả lời:
Chị không bình luận là em thiếu tin hay lười biếng.nhưng xin được chia sẻ với em, sức ỳ của con người ta rất lớn và đừng ai để sức ỳ chiếm hết thời gian của mình. Chị ví dụ cho em một thứ rất đỗi bình thường như này: một đứa trẻ được sinh ra và lớn lên là cả một quá trình, năm 18 tuổi là năm đánh dấu sự trưởng thành, nghĩa là người đó bắt đầu hình thành công việc để có tương lai và cũng phải chịu trách nhiệm với công việc đó.

Nếu công việc tự do của em đủ đáp ứng nhu cầu của em và của gia đình riêng sau này thì không nhất thiết phải vội vàng hành động ngay mà nên có thời gian thẩm định lại bản thân mình xem mình làm gì cho phù hợp. Con người sinh ra phải làm việc để sống cũng giống như trái đất này có khi nào ngừng quay đâu em. Do vậy, đừng cho phép mình chậm chạp hay dừng lại, đừng để mất đi cơ hội chỉ vì chưa có áp lực nên chưa muốn làm bây giò… Người xưa có câu: "Cơ hội không bao giờ gõ cửa nhà bạn tới 2 lần".
Bách Gửi lúc 10h52' (19/12/11)
Hỏi: Thưa chị, tại sao nỗi sợ hãi lại là yếu tố quan trọng phải vượt qua để thành công ạ? Trong khi những kỹ năng khác cần hơn cho sự thành công ta lại không bàn đến ạ?
Trả lời:

Mặt trái của sự thành công đó chính là thất bại, thất bại đồng nghĩa với sự sợ hãi đó là quan điểm của tôi. Các yếu tố dẫn đến thành công thì có đủ cả: tiền bạc, vốn liếng, kỹ năng kinh doanh, các mối quan hệ, sản phẩm, con người,… Tóm lại thiên thời, địa lợi để dẫn đến thành công thì giờ những cái đó làm mình thất bại, còn gì cay đắng hơn nữa?

Muốn vực dậy từ con số không thì mình phải vượt qua mình trước, mình phải nghị lực lên, chứ cứ ngồi đấy tiếc những cái đã mất rồi thì chẳng mấy chốc phát điên mất thôi. Mình chỉ cho phép mình nghỉ ngơi, tĩnh tâm, nhìn lại cái đã qua trong một khoảng thời gian không quá dài để bị sức ỳ chiếm lĩnh nghị lực, cũng không quá ngắn để vội vàng rồi lại ngã tiếp. Mình phải lựa sức khỏe, tâm lý, tài chính để lại đứng lên bước tiếp bạn ạ.

Như mình đã nói ở trên: ai thành công mà không vấp ngã một lần, ngã rồi dậy và phải cố gắng bước tiếp, mình dừng lại là tự làm chết mình và chứng minh sản phẩm mình chết là thật. Do vậy, mỗi lần vấp ngã là một lần rút ra bài học xương máu cho con đường đi sau này của mình.

Thúy Hằng Gửi lúc 09h50' (20/12/11)
Hỏi: Em chào chị!
Rất khâm phục chị! Em đã đọc bài viết về "Thành công của người đàn bà làm muối". Em xin có mấy câu hỏi gửi đến chị.
1.Chị có thể kể lại một vài tình huống khi Chị gặp khó khăn trong vấn đề quản lý và cách giải quyết của chị như thế nào?

2.Theo Chị nhiệm vụ khó khăn nhất của nhà quản lý là gì?

3.Chị nhìn nhận gì về xu hướng tương lai trong ngành kinh doanh này?

4. Từ trước đến nay, ai là người có kinh nghiệm ảnh hưởng đến Chị nhiều nhất.
Em cảm ơn chị và chúc chị cùng gia đình luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công hơn nữa trong nghành nghề chị đã đam mê theo đuổi.
Trả lời:
Cảm ơn bạn rất nhiều và câu hỏi của bạn cũng là câu hỏi mà tôi băn khoăn nhất. Bản thân tôi cũng đã từng vấp ngã, khi thất bại người ta cho phép mình nghi ngờ tất cả năng lực kinh doanh của mình, trong đó có năng lực quản lý tiền bạc và quản lý con người. Yếu tố quan trọng nhất trong kinh doanh đó là quản lý con người.

Với tôi, trong khâu quản lý nhân sự ngoài vấn đề lương thưởng rõ ràng thì phải truyền nhiệt huyết phấn đấu trong mỗi cá nhân của thành viên, kích thích tính tự nguyện trong mỗi con người, coi việc phát triển của công ty cũng như sự phát triển của chính mình. Và cuối cùng trong tay mỗi người quản lý nên có một cẩm nang nho nhỏ về bí quyết quản lý nhân sự nhé.

"Trăm cái lý không bằng tý cái tình", hiểu mình, hiểu nhân viên dẫn đến sếp và nhân viên cùng hiểu công việc mình làm, cùng nhìn về một phía thì sao lại không thành công bạn nhỉ. Nhưng nhớ rằng đừng kêu gọi khẩu hiệu không thôi, như thế cũng khó mà giữ được nhân tài. Bạn nghĩ sao nếu như bạn đi làm mà suốt ngày hô khẩu hiệu mà trong khi công việc không tiến triển được, lương thưởng chẳng được là bao, vợ con nhịn đói thì bạn có muốn cống hiến nữa không? Hiểu ta, hiểu người tất thắng.

Về câu hỏi thứ ba của bạn, mình đã định nghĩa muối cho bạn nghe rồi đấy, nó là sản phẩm tất yếu, nó tồn tại từ khi trái đất này được hình thành, nó có mặt khắp nơi trong đất đá, động vật, thảo mộc, nước biển,... Những cái đó có bao giờ mất đi không bạn? Tôi mạo muội xin nói chắc chắn là không, vậy nên tôi cũng chỉ mong muốn nó đừng mất đi và hãy trường tồn cùng thời gian, còn phát triển nhanh hay chậm thì tôi chưa thể trả lời chính xác được vì nó còn phụ thưộc vào nhiều yếu tố khác nữa bạn ạ.

Mình có một anh làm cùng công ty với mình từ năm 2001, khi đó công ty mình khó khăn nên lương thưởng hầu như chẳng được nhận, với bọn mình chưa có gia đình thì chẳng quan trọng gì nhưng với một người ở quê ra Hà Nội lập nghiệp mà kèm theo cả vợ con nữa thì là một vấn đề nan giải. Khi anh ấy cùng 5 người nữa trong đó có mình bỏ việc ra làm riêng thì quãng thời gian đó quả là bi đát, phần tiền của ai người ấy tự nguyện đóng góp, anh ấy dồn hết tiền chung xưởng nên thậm chí tiền ăn còn không có, bán xe máy đi bộ. Một thời gian sau anh ấy lại tách nhóm ra làm riêng và hiện giờ thì anh ấy rất thành đạt, có xưởng thêu riêng, đã mua được xe ô tô, nhà liền kề, biệt thự và cả chung cư nữa, đồng thời trong tay có khoảng hơn chục máy thêu công nghiệp và khoảng 60 nhân viên. Đấy là một người anh mà mình chịu ảnh hưởng nhiều nhất bạn ạ.
Loan Gửi lúc 11h28' (20/12/11)
Hỏi: 1. Những điều gì đã thôi thúc và nâng đỡ chị để chị trở thành một phụ nữ doanh nhân thành đạt?
2. Khi công ty in của chị đã ổn định, Tại sao chị không nghĩ sẽ tiếp tục phát triển công ty đó lớn mạnh hơn?

3. Sau khi giao công ty in cho chồng chị quản lý, Sao chị không nghĩ như những phụ nữ truyền thống khác là: " người phụ nữ chỉ cần làm 1 công việc ổn định và chăm lo cho chồng con"?

4. Chị có nghĩ mình sẽ gắn bó với công ty muối Hải Hà trong suốt quãng đời sau này của chị không?
Trả lời:
1. Bạn cũng biết mình khởi nghiệp với một con số không tròn trĩnh. Nếu không có niềm đam mê và khát vọng thoát nghèo để làm việc thì có lẽ giờ này mình cũng chẳng biết mình đang ở đâu và làm gì?

2. Công ty in của mình là một công ty chuyên gia công in các sản phẩm may mặc cho các công ty may xuất khẩu. Bạn cũng biết đã là gia công thì bị phụ thuộc rất nhiều, vì toàn bộ các đơn hàng của nhà máy đều được ký 3 bên, tức là chủ hàng, nhà máy và sau đó là các nhà thầu phụ khác. Bạn có làm tốt tới mấy thì cũng vẫn phải phụ thuộc sản phẩm của nhà máy. Hình in của bạn đạt chuẩn nhưng cái áo nhà máy sản xuất chưa đạt chuẩn thì nghiễm nhiên phải làm lại, hình in của bạn không có lỗi thì bạn vẫn phải sản xuất lại theo nhà máy, in mẫu đạt ngay từ vòng 1 mà áo may phải 10 lần mới đạt chuẩn thì công ty in vẫn phải kẽo kẹt chạy theo công ty may, chứ hoàn toàn không thể độc lập được. Trường hợp chuyển hướng kinh doanh của mình cũng vì lý do như thế. Nếu để một người quản lý thì vừa đủ, chứ hai người thì mình e rằng hơi lãng phí bạn ạ.

3. Mình vẫn kinh doanh và mình vẫn có thời gian đưa con đi học mỗi sáng, tuy nhiên khoảng thời gian dành cho gia đình thật lòng là cũng hơi khiêm tốn bạn ạ.  Mỗi người một suy nghĩ khác nhau, như mình đã chia sẻ: đã chọn con đường kinh doanh thì mình không thể có lựa chọn khác cho công việc khác được.

4. Còn việc gắn bó với công ty thì cũng giống như mình sinh ra một người con vậy, dù còn bé hay trưởng thành thì cha mẹ cũng luôn ở bên cạnh.
Hương Gửi lúc 13h44' (20/12/11)
Hỏi: Xin chị chia sẻ về những sự mất mát của một người phụ nữ-doanh nhân?
Trả lời:
Tôi cũng phải chia sẻ thật với bạn như này, nếu làm kinh doanh ai cũng mất thì chẳng ai dám làm cả. Chúng ta phải nhìn nhận thực tế không phải ai làm cũng thành công và không phải ai làm cũng thất bại. Làm kinh doanh là cả một lộ trình, mình cứ nói tới cái mất mát thì sẽ làm chùn bước các bạn trẻ đang  nhen nhúm ý tưởng làm giàu đấy bạn nhé.

Quay trở lại với câu hỏi của bạn, khi người phụ nữ theo đuổi sự nghiệp kinh doanh thì cũng có những thiệt thòi nho nhỏ.  Mình chia sẻ nhỏ với bạn thôi, nếu có gì chưa đúng cũng xin đừng cười mình vì mình chia sẻ rất thật và cũng rất muối mặn như này: làm kinh doanh thì không có thời gian nấu những món ngon cho chồng con, nếu chồng hiểu thì không sao còn không hiểu mà nhờ cô chân dài nào nấu thì quả là thiệt thòi lắm lắm. Bạn nghĩ xem khi về tới nhà trời đã quá muộn, quá bữa để nấu ăn thì mất cơ hội thể hiện rồi, hôm nào về sớm một chút vào bếp trổ tài thì cái điện thoại cứ gắn chặt lấy tai, vừa nấu vừa nghe điện thoại thì món ăn ấy có ngon không? Còn xa hơn một chút nếu con cái lớn hơn mà mình cứ đi suốt ngày chẳng có thời gian chăm sóc con. Mà xã hội bây giờ quá nhiều cạm bẫy thì bạn biết đấy cái gì đến sẽ đến, nếu con mà hư thì chẳng có mất mát nào lớn hơn có thể bù đắp được.

Vậy nên, làm kinh doanh với đàn ông đã khó khăn thì với phụ nữ còn khó khăn hơn nhiều. Phần vì sức khỏe, phần vì gia đình, nếu có vấn đề gì xảy ra thì mọi tội lỗi được dồn hết về phía người phụ nữ trong gia đình. Từ hoàn cảnh của mình, những người phụ nữ làm kinh doanh cần lắm những sự chia sẻ công việc và con cái từ các thành viên trong gia đình, nhất là từ phía người chồng của mình. Các bạn cũng không lạ gì câu nói nổi tiếng "hãy cho tôi điểm tựa, tôi sẽ nâng bổng trái đất này". Gia đình chính là điểm tựa vững chắc cho những người phụ nữ làm kinh doanh.
Thanh Gửi lúc 13h48' (20/12/11)
Hỏi: Con người thường có sức ỳ rất lớn, xin chị cho biết một bí quyết đơn giản nhất của chị để vượt qua rào cản tâm lý này, lập tức hành động luôn những điều mà mình thấy là đúng và cần làm ngay?
Trả lời:

Như bạn đã biết đấy sức ỳ của con người là rào cản rất lớn, có người khi thất bại đã không thể đứng dậy và tiếp tục bước lên. Chỉ xin chia sẻ những kinh nghiệm rất thường của tôi, người ngoài chẳng ai hiểu được vì sao tôi  thất bại, cái họ nghe được, nhìn được chỉ là phần nổi của tảng băng, chính con người mình mới là phần quan trọng, mấu chốt của vấn đề và đó mới chính là phần chìm của tảng băng. Khi người tiêu dùng quay lưng với sản phẩm của mình, thì mình phải hình thành ngay cách đứng dậy như thế nào. Các cụ có câu ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó, theo tôi có hai kiểu đứng dậy: một là nâng sản phẩm đứng dậy và cùng gây dựng lại, hai là bỏ nó mà đi làm cái khác chứ không thể để sản phẩm thì èo uột còn mình chìm đắm trong nỗi tiếc nuối được; phải hợp thức nó cho có tên tuổi, hai là cắt đứt với nó và tôi đã chọn cách đứng lên cùng sản phẩm. Khi thất bại cũng như con thú bị thương vậy, cũng cần phải có một khoảng thời gian suy nghĩ để lấy lại nội lực cho các bước tiếp theo,chứ không phải ngã rồi lập tức dậy cắm cổ cắm đầu chạy thục mạng để rồi cái cần làm ngay ấy lại cho mình đón nhận ngay cái thất bại nhãn tiền do quyết định nông nổi.

Như Quỳnh Gửi lúc 13h54' (20/12/11)
Hỏi: Xin hỏi, quan niệm của chị về tiền bạc như thế nào? Kế hoạch chi tiêu những đồng tiền chị làm ra?
Trả lời:
Vâng, rất đơn giản thôi bạn ah,  xin mượn câu nói của bác Đặng Hùng Võ - Thứ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường:  "Hãy để tiền là tên đầy tớ đắc lực của mình, chứ đừng biến mình thành đầy tớ của đồng tiền".

Tiền rất quan trọng, ta kiếm tiền khó khăn thì phải biết cách chi tiêu hợp lý, cái gì cần chi vẫn phải chi, kịp thời và đúng lúc, chứ không phải kiếm tiền khó khăn mà cứ giữ khư khư. Trong mọi trường hợp tiền là phương tiện của cuộc sống, do vậy hãy để phương tiện ấy luôn luôn được luân chuyển một cách hợp lý.

Trước đây, khi tôi mới lập gia đình, công việc kinh doanh xưởng in chưa đi vào quỹ đạo, tiền kiếm ra rất khó khăn, nhưng chúng tôi đều có cách chi tiêu rõ ràng nên ít khi xích mích vì tiền. Cách kiếm tiền thì rất nhiều sách vở dạy ta nhưng cách tiêu tiền thì hầu như chẳng mấy khi có sách vở công khai, tâm lý chung là kiếm tiền khó thế mà còn làm được nữa là tiêu tiền. Chính suy nghĩ thoáng như thế nên một số bạn sinh viên, thậm chí những người đã lập gia đình cũng thỉnh thoảng rơi vào tình trạng kẹt tiền khi chưa kịp nhận lương. Đó là do cách chi tiêu của chúng ta chưa hợp lý đó thôi.
Hoàng Gửi lúc 14h34' (20/12/11)
Hỏi: Chào chị Trinh!

Em rất cảm phục khi đọc bài viết về chị. Em có một băn khoăn muốn hỏi chị: giữa việc "vượt qua sợ hãi để hành động" có khác gì so với cách hành động liều lĩnh, mạo hiểm theo kiểu "năm ăn năm thua" không? Và theo chị, ý kiến "muốn làm kinh doanh thì phải có máu liều" có đúng không ạ?
Trả lời:
Trong kinh doanh, nếu nói có sẵn máu liều thì không biết với các doanh nhân khác thì như thế nào còn với tôi thì chưa được chính xác. Chỉ là mình có những quyết định táo bạo kịp thời và phải chính xác tương đối, chứ cứ liều lĩnh quyết định mà không nhìn thấu vấn đề, không nhìn ra những rủi ro rình rập thì sự thất bại nắm chắc trong tay những người có máu liều rồi còn gì nữa thưa bạn?

Làm kinh doanh mọi người cứ nói phải liều lĩnh, mạo hiểm, "năm ăn năm thua", như thế khác nào chạy trong sương mù? Tôi nói như vậy để mình dễ hiểu nhé, làm kinh doanh ai dám chắc phần thắng trong tay! Cùng là một chặng đường dày đặc sương mù, nhưng nếu bạn đi từ từ, thận trọng, vẫn vừa đi vừa dò dẫm tìm đường đến đích thì sẽ tránh được những ổ gà, ổ voi,…còn nếu cứ chạy thục mạng để nhanh đến đích như kiểu "năm ăn năm thua" thì chắc chắn bạn sẽ vấp phải ổ khủng long ấy chứ.

Khi mới làm kinh doanh thì bạn nên thận trọng và chuẩn bị những thứ cần thiết cho hành trang kinh doanh của mình. Còn khi đã thành đạt rồi, khi đó trời quang mây tạnh, sản phẩm đều đều hàng tháng, kinh nghiệm kinh doanh thuần thục rồi thì có nhắm mắt bạn vẫn quyết định được.
Chung Gửi lúc 14h48' (20/12/11)
Hỏi: Có 2 người làm việc theo 2 cách thức trái ngược nhau:

- 1 người thì lăn xả vào công việc theo kiểu không cần nghĩ nhiều, cứ làm trước đã, sai đâu sửa đấy, khó đến đâu khắc phục đến đấy.

- 1 người thì trước khi quyết định làm gì phải suy nghĩ, cân nhắc rất lâu, tính toán các phương án, nếu cảm thấy chắc ăn thì mới làm.

Theo chị 2 người với 2 quan điểm làm việc như vậy thì ai sẽ thành công hơn? Cách làm nào sẽ tốt hơn ạ?
Trả lời:

Với cá nhân tôi, tôi xin chia sẻ cách lựa chọn như sau:

Tôi sẽ chọn tính nhiệt tình lăn xả vào công việc của người thứ nhất và chọn 50% cách suy nghĩ của người thứ 2, kết hợp lại thì thành công tới 80% bạn ạ. Còn nếu chọn nguyên theo ý kiến bạn thứ nhất thì chẳng khác nào người thợ may áo trong truyện cổ tích Việt Nam, cuối cùng khi cái áo thành công mà chẳng biết dành cho kiểu người mặc nào vì nó sửa đi sửa lại quá nhiều lần. Còn chọn theo cách của người thứ 2 thì sẽ bỏ lỡ quá nhiều cơ hội, im lặng suy nghĩ rất lâu rồi mới quyết định, ai chẳng biết im lặng suy nghĩ cân nhắc là tốt nhưng không kịp thời cất lên lời quyết định mà để người khác mở lời nhanh hơn một giây là mất cơ hội rồi. Im lặng là vàng, im lặng lâu quá thì thiên hạ họ hốt mất đống vàng đó thôi…! Nên mọi thứ vẫn nên kịp thời và hợp lý là thành công hơn tất cả.

Phương Gửi lúc 15h06' (20/12/11)
Hỏi: Chào chị Trinh. Tôi đã đọc bài viết về chị và thấy ngưỡng mộ sự dấn thân trong kinh doanh của chị. Tôi đang có dự định mở một cửa hàng ăn, nhưng còn ngại tình hình kinh tế hiện nay chưa thuận lợi. Theo chị, tôi nên tạm gác kế hoạch chờ đến khi thuận lợi hay cứ "dấn tới"? Cảm ơn chị.
Trả lời:

Vâng, thưa bạn, con đường kinh doanh nhà hàng là con đường siêu lợi nhuận và cũng kèm theo rất nhiều rủi ro, 100 người kinh doanh nhà hàng khách sạn thì có 90 người thất bại còn 10 người thành công rực rỡ. Bạn bè tôi cũng mở nhà hàng rất nhiều nhưng giờ trụ lại còn đúng 1 người, anh ấy cũng sập tới 3 cái nhà hàng trước khi một cái nhà Hàng Sam Biển tại Linh Đàm, chuyên về đồ biển tươi sống đang rất thành công và đã trụ được 7 năm nay.

Trước hết xin chúc mừng dự định của bạn và hy vọng của tôi mong muốn nhà hàng của bạn nằm trong số 10 người thành đạt kia. Kinh doanh nhà hàng là một trong những kiểu kinh doanh đi theo hướng tứ khoái của con người mà cổ nhân xưa đã để lại thì kiểu gì cũng thành công nếu biết cách đầu tư tốt, nhưng trong tình hình kinh tế hiện nay như bạn đã biết,cái dạ dày của xã hội là ngân hàng còn đang thắt chặt chi tiêu cũng như đầu tư, thì chúng ta cũng nên thận trọng. Khi kinh tế khó khăn, mọi thứ co hẹp lại thì đi ăn nhà hàng lại là một thứ xa sỉ đấy bạn ạ. Nhu cầu ăn của con người ta là rất lớn, nhưng khó khăn quá  thay vì đi ăn nhà hàng thì họ ăn cơm ở nhà với gia đình.

Do vậy, trong thời gian này tôi xin phép được khuyên bạn hãy chờ cơ hôi, mình hãy đi tìm địa điểm (mở nhà hàng địa điểm là phần quyết định thắng lợi nhiều nhất bạn nhé), học thêm nấu ăn cho tay nghề vững vàng, đào tạo nhân viên, mua sắm dụng cụ, tìm những nhà cung cấp nguyên liệu tốt nhất,... Trong thời gian này theo cá nhân tôi đó là những cái mà bạn nên làm.

Hải Gửi lúc 15h11' (20/12/11)
Hỏi: Em chào chị!

Em thấy thói quen ngại thay đổi hay chính xác hơn là không dám thay đổi đã trở thành một căn bệnh mãn tính của nhiều người, nhất là giới văn phòng? Họ ngại thay đổi môi trường làm việc dù không còn tìm thấy niềm đam mê, hứng thú với công việc nữa. Căn bệnh này có thuốc chữa không? Và theo chị khi đã hết đam mê, liệu có nên tiếp tục làm việc không hay nên từ bỏ để tìm một công việc khác? Làm thế nào để tìm lại niềm đam mê đã mất?
Trả lời:

Cảm ơn câu hỏi rất thực tế của bạn, nhưng trong xã hội nói chung và trong giới văn phòng nói riêng, tính chất ngại thay đổi công việc hay còn gọi là lối mòn là rất phổ biến. Cứ sáng sáng đi làm và tối tối về nhà, hết năm này qua năm khác, bên cạnh những người cảm thấy nhàm chán vì công việc buồn tẻ đó, cũng có những người bật ra ngoài, dám nghĩ dám làm, dám từ bỏ các chế độ bảo hiểm, hưu trí sau này và họ cũng rất thành công.

Con người ta phần lớn chỉ có thể làm một việc này mà không thể làm tốt việc kia. Do vậy, không thể vừa làm tốt công việc văn phòng lại làm tốt công việc kinh doanh được, hoặc là  làm tốt công việc văn phòng, tập chung chuyên môn để cải tạo mức thu nhập của mình, hoặc bỏ hẳn nó ra ngoài kinh doanh cái riêng của mình.

Nhưng làm gì thì làm cũng phải có hứng khởi và niềm đam mê, tránh rơi vào tình trạng nhàm chán. Còn đã cố hữu ngại thay đổi thì cũng có lý do của họ, thứ nhất là tư duy đặt sự an toàn, ổn định lên hàng đầu hoặc do sức khỏe, độ tuổi quá cao, thứ hai là hoàn cảnh sống. Nếu bạn sống trong một gia đình tại Hà Nội, có nhà riêng,có ô tô, có tài sản hay tiền mặt gửi trong ngân hàng, truyền thống gia đình bạn chỉ làm công chức,… vậy bạn có nên bật ra ngoài làm riêng chọn về mình phần nguy hiểm không?

Còn bạn là người ngoại tỉnh, tốt nghiệp đại học bạn đi làm và đồng lương công chức tôi cũng xin nói thẳng và thật với bạn là không cao, tiền nhà trọ, tiền xăng xe, tiền ăn,…đủ loại tiền, co kéo khéo thế nào chưa hết tháng lại vẫn thiếu tiền.  Trong khi đó khả năng của bạn về  kinh doanh lại có, vậy bạn có nên cân nhắc ra ngoài làm riêng không? Tôi nói như vậy không có nghĩa cổ súy cho chuyện bỏ nhà nước ra ngoài làm kinh doanh, tôi chỉ đưa ra các tình huống cho bạn chọn lựa, cân nhắc mà thôi.

Niềm đam mê trong con người ta là vô tận, có thể trong lúc này nó mờ nhạt đi và lúc khác nó rõ nét hơn, chứ không có chuyện mất đi hoặc không có. Muốn khơi dậy niềm đam mê trong mỗi con người thì ngoài vấn đề nhìn nhận môi trường sống xung quanh thì cá nhân mỗi chúng ta nên chọn một hướng đi đúng và hợp với năng lực của bản thân.

Phương Anh Gửi lúc 15h18' (20/12/11)
Hỏi: Chị ơi, em thấy hiện nay bột canh i-ốt có vẻ bị người tiêu dùng kém ưa chuộng so với các loại bột nêm như Knorr, Magi ngon ngon... 20% thị phần bột canh đã phải là con số an toàn và hài lòng với chị chưa? Chị đã có chiến lược gì để lấn thị phần của những loại hạt nêm chưa?
Trả lời:

Như tôi đã nói ở trên, muối vô cùng quan trọng và trải qua hàng ngàn năm hình thành và phát triển của loài người thì muối cũng đồng hành từ đó đến nay. Đã là muối thì phải là muối, chẳng có gì thay đổi cho muối được cả. Ở thành thị muối có thể được dùng thêm với các loại bột nêm khác chứ ở nông thôn, nhất là vùng cao, muối vẫn còn là loại gia vị chính không loại hạt nêm nào có thể thay thế được. Vả lại thành phần trong các loại hạt nêm muối cũng góp mặt tới 50% đấy bạn nhé.

Sản lượng của mình mới chỉ chiếm 20% thị phần của các loại gia vị khác, thật ra con số này là nhỏ nhoi, nhưng với mình, một người vừa vấp ngã thì đó đã là một phần an ủi mình rồi.

rich Gửi lúc 15h21' (20/12/11)
Hỏi:

Đã từng điều hành hai doanh nghiệp là in ấn và sản xuất muối, chị có gặp khó khăn gì khi quản lý nhân viên của mình không?

Rất mong chị chia sẻ kinh nghiệm thực tế của chị trong việc quản lý, đào tạo nhân viên. Làm thế nào để nhân viên làm việc trách nhiệm và tận tâm với công việc chứ không phải "làm cho xong"?

Trả lời:
Câu hỏi này mình đã trả lời ở một câu hỏi trên rồi bạn nhé, nhưng cũng xin nói ngắn gọn với bạn như này: ngoài vấn đề nguyên tắc trong công việc thì yếu tố tình người cũng cần có mặt trong đó, động viên khích lệ mỗi cá nhân làm việc và có trách nhiệm đúng với công việc của mình, bên cạnh đó cũng có những phần thưởng xứng đáng, kịp thời cho mọi cố gắng của họ.
Nam Gửi lúc 15h22' (20/12/11)
Hỏi:

Qua bài viết về chị, tôi thấy chị có thuận lợi lớn trong kinh doanh đó là được sự ủng hộ, trợ giúp đắc lực của chồng chị. Tôi cũng là người làm kinh doanh nhưng chưa có được sự ủng hộ của bà xã về ý tưởng kinh doanh và vốn. Theo chị, ông xã đã đóng góp bao nhiêu % vào thành công của chị? Chị có mất nhiều thời gian thuyết phục ông xã tham gia kinh doanh cùng chị không? Cảm ơn chị.

Trả lời:

Nếu bạn hỏi mình anh ấy đóng góp bao nhiêu % thì mình thật sự không thể tính toán được. Bạn biết rằng theo nguyên lý thứ gì trái dấu thì hút nhau và ngược lại, mình làm kinh doanh và công việc chủ yếu của mình là giao tiếp, còn chồng mình là dân kỹ thuật, bảo thủ và cầu toàn. Như vậy bạn đã biết là thường xuyên nảy sinh những tranh luận gay gắt rồi, giống như các ông chồng khác, chồng mình cũng nói mình nên nghỉ việc để có thời gian lo cho gia đình, tiền kiếm biết bao giờ cho đủ, có thể phải kiếm cả đời. Nhưng ngoài vấn đề kinh tế còn là vấn đề niềm đam mê, uy tín nữa chứ. Mình ấp ủ dự định và chuẩn bị làm muối thì ông xã nói thế mình buồn lắm, cũng nằm bẹp mất mấy tuần, sáng dậy đưa con đi học, vào mạng vì công ty in để lại hết cho chồng và kế toán rồi nên khách hàng họ cũng chẳng gọi cho mình, rồi đi chợ nấu cơm, dọn cơm chờ chồng về ăn. Người ta yêu công việc nội trợ thì vừa làm vui, còn mình tuy cũng yêu công việc đó nhưng không có năng khiếu nên làm rất nhanh rồi lại ngồi một mình, sang hàng xóm chơi thì mình không thích vì mình đang đi làm giờ đùng cái ở nhà người này người kia dị nghị nên cứ nằm hoài ở nhà. Sau rồi rốt cục anh ấy đi làm về cũng chẳng muốn nhìn thấy mình như thế nên đã đồng ý để mình đầu tư. Vả lại nếu mình tự ý quyết định cũng được nhưng trong gia đình cần nhất sự tôn trọng ý kiến của nhau, thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn mà bạn.

Thu Hà Gửi lúc 15h28' (20/12/11)
Hỏi:

Theo chị để bắt đầu kinh doanh có nên tham khảo quy trình kinh doanh đã thành công trước đó không, hay ta cứ làm, được đến đâu hay đến đấy, sai thì làm lại?

Trả lời:

Bạn đừng nghĩ cứ làm được đến đâu hay đến đấy, sai thì làm lại nhé, làm cái gì cũng nên tính toán tới hai yếu tố là chủ quan và khách quan. Chủ quan là vốn và con người bạn, trong kinh doanh vốn là quan trọng, là một trong những yếu tố thành công và tư duy kinh doanh là bạn định kinh doanh cái gì và sử dụng đồng vốn như thế nào? Yếu tố khách quan là sản phẩm bạn định tung ra thị trường có hợp thị hiếu người dân hay không?... Cái đó bạn phải tham khảo, thẩm định kỹ trước khi quyết định đầu tư, chứ sai rồi làm lại, làm lại nhiều quá thì mất thời gian và quan trọng nhất cứ sai rồi sửa, sửa lại sai bạn sẽ mất uy tín trong mắt khách hàng và chính bạn sẽ mất lòng tin vào con đường kinh doanh của mình! Điều đó có nghĩa bạn sẽ dần dần đánh mất chính bạn.

Hương Gửi lúc 14h24' (21/12/11)
Hỏi:

Câu 1:
Người ta nói để phát triển kinh doanh, cần không ngừng trau dồi, học hỏi từ nhiều kênh. Chị có ý định tham gia một khóa học nào đó để phát triển hơn nữa công việc kinh doanh muối của mình?

Câu 2:
Trong quan niệm của xã hội thì người phụ nữ cần an phận thủ thường, không cần bon chen. Theo chị, người phụ nữ làm kinh doanh được và mất gì so với những người phụ nữ an phận khác?

Trả lời:

1. Không những trong lĩnh vực kinh doanh mới cần đầu tư kiến thức, việc học là việc cả đời, do vậy hiện giờ mình vẫn theo học một số khóa học ngắn hạn về cách đầu tư kinh doanh và quản lý con người để phục vụ cho công việc hiện tại của mình.

2. Mình xin được trả lời bạn một cách rất thật như này nhé: Đã là quan niệm thì có thể đúng trong trường hợp này mà không đúng trong trường hợp kia. Riêng trong trường hợp này của mình là không đúng, ngày xưa còn có chuyện phụ nữ phải cải trang để đi thi đại học vì trọng nam khinh nữ nhưng giờ xã hội phát triển khác xưa nhiều rồi, tại các trường đại học và trong xã hội thì nam nữ đều bình đẳng như nhau. Bạn nghĩ sao nếu chúng ta là phụ nữ được đào tạo chính quy, cơ bản như nam giới mà khi ra trường lại chỉ ở nhà trông con hoặc chọn làm những công việc vừa vừa, nhẹ nhàng, thu nhập không cao, gọi là có việc để mà có thôi… Trong khi đó khả năng nội lực của bản thân lại dồi dào, có thể có được những công việc tốt hơn, tuy vất vả hơn nhưng thu nhập cao hơn, bạn sẽ chọn cách nào?

Ngày xưa  các cụ vẫn thường dành cho phụ nữ những từ an phận vì đó là quan niệm cổ, người phụ nữ không được ưu tiên học hành như nam giới. Với thời đại của chúng ta thì điều đó đang mờ nhạt dần dần vì quyền bình đẳng giới. Đàn ông hay đàn bà được đào tạo trong một môi trương bình đẳng như nhau chẳng có lý gì mà người phụ nữ cứ phải quanh quẩn xó nhà hoặc không được làm những công việc mà mình thích.

Mình có thể đưa ra một ví dụ rất thật của anh chị hàng xóm rất thân của mình để bạn tham khảo nhé: Anh chị học cùng một trường đại học, khi ra trường anh xin vào làm tại phòng vật tư của một nhà máy, chị ở nhà trông con. Một thời gian sau kinh tế tương đối khá thì anh xin nghỉ nhà máy để ra ngoài mở xưởng làm riêng, chị cũng không tham vấn được gì cho chồng vì ở nhà cả chục năm mà xã hội mỗi ngày một phát triển, tư duy của chị không tức thời với xã hội được, cứ nghĩ ủng hộ chồng hết mình là tốt mà biết đâu những rủi ro một mình anh ấy không thể nhìn thấy hết được. Vậy là anh ấy dốc hết vốn liếng, bán nhà, cho vợ con ở nhà thuê để anh ấy ra khu công nghiệp thuê mặt bằng, sang Trung Quốc nhập máy móc, thiết bị sản xuất Pin và về Nghệ An đưa hơn trăm lao động ra Hà Nội nuôi ăn ở và đào tạo. Khoảng 3 tháng sản phẩm ra đời không bán được do không cạnh tranh được với hàng của Trung Quốc về cả hình thức và mẫu mã. Trong khi tiền thuê mặt bằng, tiền ăn, tiền lương của cả trăm con người, tất cả đều đổ vào cục pin mà pin sản xuất ra lại không bán được. Như bạn biết đấy, điều gì đến ắt nó phải đến, công ty buộc phải đóng cửa và thanh lý máy móc vì không thể vay ai với số tiền mấy trăm triệu để chi phí mỗi tháng mà duy trì tồn tại được. Anh về quê nghỉ ngơi và bị cảm rồi mất tại quê. Một mình chị ở lại Hà Nội, tiền thuê nhà, tiền học của con, công việc không có… vô vàn khó khăn. Khi đó nội ngoại lại tập trung nâng đỡ chị và chị phải đi làm thuê cho một cửa hàng phô tô khi tuổi đã ngoài 40 rồi.

Như bạn thấy đấy trong trường hợp cụ thể này, chị ấy làm kinh doanh và hiểu chồng, hiểu công việc của anh ấy thì có thể tư vấn được cho chồng rất nhiều nhưng chi ấy lại ở nhà quá lâu. Do vậy cuộc sống hoàn toàn phụ thuộc vào chồng, khi chồng và công ty mất buộc chị ấy phải ra đường kiếm tiền khi lẽ ra tuổi đó chị ấy phải được ở nhà nghỉ ngơi hoặc nếu có đi làm công chức thì tuổi đó cũng sắp nhận được sổ hưu rồi.

Mình đưa ra câu chuyện như vậy không phải có ý dám nói ở nhà nội trợ là sẽ kém hiểu biết mà muốn gửi tới những chị em trong thời hiện đại này hãy cố gắng dù ở nhà hay đi làm, dù làm nhà nước hay kinh doanh thì cũng đừng nên suy nghĩ hai chữ an phận vì bản thân hai chữ an phận đó đã làm cho chị em phụ nữ chúng ta tụt hậu so với cánh nam giới rất nhiều. Hơn nữa, nhà nước ta đang mất rất nhiều công sức tiền của để bình đẳng giới, sao chúng ta lại chọn hai chữ an phận nhỉ?

Huy Dân Gửi lúc 14h25' (21/12/11)
Hỏi:

Chị cho em hỏi:

Khi công việc kinh doanh muối của chị thành công hơn nữa, doanh thu tốt hơn, chị có ý định làm từ thiện không? Nếu chị đã có dự định như thế, chị sẽ làm như thế nào?

Trả lời:

Cái này mình xin khất bạn trả lời bạn và dịp khác, gần đây thôi bạn nhé.

Minh Tuân Gửi lúc 14h26' (21/12/11)
Hỏi: Theo chị hiện tại, công việc kinh doanh của chị đem lại những ý nghĩa gì cho bản thân, gia đình, xã hội và cộng đồng?
Trả lời:

Mình chưa dám nói tới hai chữ xã hội và cộng đồng vì nó quá to tát mà mình thì chưa làm được gì nhiều. Mình chỉ xin phép đưa ra một chút xíu thành tích nhỏ mọn của mình là từ khi làm muối, đầu tiên là được làm cái mình thích, mình ao ước từ bé đã thành hiện thực và sản phẩm muối của quê mình được nhiều người biết đến và hiện tại nó đã có mặt ở hơn 20 tỉnh thành trên cả nước. Dự tính trong thời gian tới mình sẽ kết hợp với một công ty chuyên về thực phẩm cùng chạy kênh thực phẩm sạch và có thể đưa sản phẩm tới tay người tiêu dùng trên khắp cả nước. Còn với gia đình thì hiện tại như bạn biết đấy, giá muối quá rẻ, làm muối thì vất vả, phải là những người yêu quý muối lắm mới có thể trụ được với muối bạn ạ.

Thanh Phương Gửi lúc 16h38' (21/12/11)
Hỏi:

Xin hỏi chị 3 câu hỏi sau:
1. Tại sao chị đã nung nấu ý định phải làm gì đó để giúp người dân vùng muối tiêu thụ được sản phẩm của họ, nhưng chị lại bắt đầu kinh doanh với ngành in?

2. Sau thành công với 2 ngành kinh doanh trên, chị có ý định kinh doanh thêm một ngành gì đó nữa không?

3. Theo chị khái niệm "một nghề cho chín còn hơn chín nghề" của ông bà ta ngày xưa có còn đúng trong hoàn cảnh hiện nay?

Trả lời:

1. Như bạn đã biết đấy, tôi 22 tuổi, vốn liếng cũng không có nhiều. Với số vốn khởi nghiệp là 30 triệu năm 2002, thì tôi chỉ có thể chọn 1 ngành nghề gia công mà thôi. Với 30 triệu mà chuyển sang làm muối nhất là sản xuất bột canh thì chỉ đủ thiết kế 1 bộ trục in túi sản phẩm mà thôi. Khi nghĩ in ổn định rồi thì tôi mới quay về với ước mơ thuở nhỏ của mình được, phần vì tôi đã chững chạc có kinh nghiệm quản lý, phần vì kinh tế đã khá hơn mới có đủ sức để kinh doanh nghề muối vì nghề này rất nặng nhọc và vất vả.

2. Có đấy, sau khi bột canh của mình ổn định và đã có chỗ đứng trên thị trường, mình sẽ sản xuất thêm 2 dòng sản phẩm dành cho đối tượng khách hàng là người già và trẻ em. Quảng cáo sản phẩm với bạn một chút nhé, mình sẽ sản xuất 1 loại bột ăn liền từ đặc sản gạo Tám Hải Hậu vừa rẻ và vừa tốt cho sức khỏe dành cho 2 đối tựong được ưu tiên nhất xã hội này happy.

3. Theo mình không hẳn đúng, nếu 1 nghề mà đổ bể đi, đổ bể lại trong khi đó khả năng sống của nó không có thì dù có yêu tới mấy thì cũng phải xoay ra làm ngành khác để phát triển hơn. Chứ thời gian chẳng đợi ai cả. Muốn tồn tại thì mình phải thức thời với xã hội.

Phát triển trong thời kỳ khủng hoảng
27/05/2012, Hà Nội
Có đến 69% doanh nghiệp sẽ mở rộng kinh doanh trong ba năm tới. Họ tin rằng, khủng hoảng chính là cơ hội để tìm ra những "điểm sáng" ...