Lâu rồi mình không còn muốn viết, bởi viết thật nhiều cũng chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cho ai cả, viết thật nhiều cũng chẳng giúp ích cho những người đang đói, đang khát, đang đau khổ...
Người đang đói họ cần một ít thức ăn
Người đang khát họ cần một ít nước
Người đang đau khổ họ cần một bờ vai và vòng tay yêu thương...
Viết, viết gì đây nhỉ, viết để làm gì nhỉ khi ta chỉ có 2 tay, 2 chân, 1 cái đầu, một trái tim và một cơ thể...?
Đời chỉ đổi thay khi chính ta thay đổi, ta phải tự giúp mình khi ai đó đến bên để giúp mình khi mình cần sự giúp đỡ.
Tôi còn nhớ cách đây không lâu có một vụ tai nạn... cũng kg nhớ chính xác ở nước nào... mà có nhiều người bị chôn dưới lòng đất hàng tháng trời, vậy mà họ vẫn sống sót và tìm mọi cách để tiếp sức cùng những người đi tìm để giải cứu họ...
Sao những người đó họ thật phi thường.... Còn mình thì sao nhỉ???
Chỉ một việc làm nhỏ nhoi là mưu sinh, kiếm sống, sống vui vẻ hạnh phúc mà không làm được...
Đúng là mình quả là bất tài, vô dụng quá!!!