"Cuộc sống có những điều người ta chỉ có thể gom vào
dấu 3 chấm..."
Một ngày, hắn nghĩ về cái dấu 3 chấm lơ lửng đôi khi bị người ta lãng quên đi
rất nhanh trong cuộc đời. Có những dấu 3 chấm chất chứa nỗi niềm ưu tư và trăn
trở, cái góc riêng nằm trong mỗi người nhưng không biết chia sẻ cùng ai...
Có những dấu 3 chấm của những cảm xúc vui buồn, giận hờn, ngọt nhạt mà hắn
không thể nào thể hiện rõ được ra...
Có những dấu 3 chấm của lửng lơ để hắn cho phép mình giấu tâm tư vào đó, dứt
hẳn ra khỏi những giằng co trong tâm hồn...
Có những dấu 3 chấm của hư không để hắn được trầm ngâm suy nghĩ, để thấy lòng
dịu lại và để thấy tất cả những trăn trở là... hư không.
Dấu 3 chấm của liên kết là những gì hắn nhặt nhạnh, chắp vá và kết lại làm
những chuỗi dài, đứng cạnh nhau trong cuộc sống...
Những điều không đầu, không cuối, hắn không biết sắp xếp vào đâu, không biết
nên cất giữ hay thả trôi đi, hắn lại xếp vào dấu 3 chấm...
Có những khi hắn nhớ người đến quắt quay lòng, đến khô cong cả người lẫn cảm
xúc... Hắn lại giấu Tình Yêu của mình vào dấu 3 chấm để tìm đến bình Yên.
Sau những nói cười mỗi ngày, sau những gì phải trơ ra với cuộc sống mỗi ngày,
hắn quay về với rỗng không trong tâm hồn và cảm xúc. Lại nhốt mình vào dấu 3
chấm để thấy hắn mới lại chính là mình hơn...
Có những con người mà yêu mến nhiều hơn cả yêu bản thân hắn, hắn lại đặt Người
vào dấu 3 chấm để nâng niu và trân trọng...
Đôi khi, trong đêm hắn mong mình là dấu 3 chấm bình yên, để người trải lòng
ra... với hắn. Và thế là đủ...
Dấu 3 chấm của những lặng yên, lơ lửng, trôi trôi trong những ngày tháng dài
chờ đợi, mong ngóng. Để hắn đặt ước mơ của mình vào đó, dán lên những vì sao.
Những vì sao xếp cạnh nhau, nhấp nháy như những dấu 3 chấm...
Những buổi tối một mình, hắn lang thang qua phố. Lá vỡ ra rôm rốp dưới chân ,
nghe như những mảnh vụn nào đó trong lòng cũng vỡ ra. Và dấu 3 chấm lại hiện
hữu trong mắt hắn, những khoảng chênh vênh của cuộc sống...
Và, có những dấu 3 chấm để sẻ chia những điều mà hắn không thể nói bằng lời.
Người..người có biết không...?
Trước đây, cái ngày chưa xa ấy, hắn rất thích dùng dấu 3 chấm trong những bài
viết của mình. Khi ấy, dấu 3 chấm đựng đầy những ý nghĩa về những điều hắn muốn
nói cùng người. Và cũng để gom hết những nhớ thương trong hắn đem đến bên người
trong dấu 3 chấm... Nhưng giờ, dấu 3 chấm chỉ còn là những khoảng lặng của
hắn... và cả của người.
Hắn thích dùng nhiều hơn dấu chấm than (!) hoặc là dấu chấm (.) để thể hiện rõ
hơn cảm xúc, và để dứt đạt hơn cho những quyết định của riêng mình. Dấu 3 chấm
mong manh và yếu đuối, yếu đuối như hắn...
Và tất cả bây giờ với hắn cũng chỉ là 3 chấm lửng lơ, không mở đầu, không kết
thúc...
Mãi mãi...