Bài viết của thành viên chia sẻ trên diễn đàn không nhất thiết trùng với quan điểm của Ban Quản trị Dự án Học+Làm=Giàu
NGUYỄN TUẤN ANH
516 bài viết
912 lượt cảm ơn
SN: 14/06/1964
Giới tính:
Ngày tham gia: 09/09/2010
Giám đốc

Đi tìm sứ mệnh của giáo dục và đào tạo

22/12/2011 11:53:03
Đại đa số lúc còn nhỏ, chúng ta thường mơ ước sau này mình làm gì? Bác sĩ? Kỹ sư? Doanh Nhân? Một CEO? Nhà lãnh đạo cao cấp? Hoặc nếu bạn là con gái, bạn sẽ lập gia đình và giàu có thay vì phải đi làm, bạn sẽ làm vợ của một trong số những người trên?



Đa số chúng ta đều muốn mình sẽ nổi bật và thành công hơn người khác: thí dụ như sẽ phải giàu sang hơn, nổi tiếng hơn và được kính nể hơn, nhiều quyền lực hơn. Điều đáng tiếc, thường thì tham vọng này chỉ dừng lại ở đấy, tập trung vào bề ngoài và giá trị vật chất, thay vì các giá trị bên trong của con người, giá trị tinh thần.

Các hệ thống giáo dục đã bị điều khiển rất nhiều bởi điều mà chúng ta muốn. Bởi vì đa số đều muốn có công ăn việc làm, đa số đều muốn giàu có, thuận lợi về mặt vật chất nên hệ thống giáo dục hiện đại được thiết kế để “đáp ứng nhu cầu”. Hệ thống giáo dục này rất ít quan tâm, nếu không muốn nói là không có sự quan tâm, được dành cho việc giáo dục con người thành người trước khi giàu có hay thành công.

Phần lớn mục tiêu của nền giáo dục là giúp cho con người kiếm được nhiều tiền hơn, giàu có hơn nhưng liệu giàu có có thật sự làm nên thành công và hạnh phúc đích thực hay không? Chắc chắn là không, và đặc biệt càng không nếu như trong tiến trình làm giàu, trong sự ngưỡng mộ của họ lôi cuốn bị số đông ghét bỏ. Nếu thành công dựa trên cái giá của việc đánh mất đi hạnh phúc và sự bình an về tâm hồn, đánh mất đi sự kính trọng của người khác và đánh mất lòng nhân ái của chính mình?

Thành công có ý nghĩa lớn hơn rất nhiều về việc có nhiều tiền và quyền lực. Hàng đống tiền có nghĩa gì khi để có được nó chúng ta phải vứt bỏ mọi giá trị khiến cho chúng ta không thể hạnh phúc. Nhiều người đã nhận ra quá trễ bài học này và không còn có cơ hội để làm lại, vậy thì tại sao và tại sao chúng ta lại thường được khuyến khích ngay từ đầu để biến mình thành một con người khác, bóp méo giá trị bản thân?

Bởi vì, ngay từ nhỏ, trong gia đình, nhà trường, nền văn hóa, truyền thông, trên TV, sách báo, đâu đâu cũng nhan nhản những hình ảnh, những ngôn từ thuyết phục con người vươn tới những cái cụ thể, vật chất, hữu hình mà hoàn toàn coi nhẹ hoặc bỏ qua những giá trị tinh thần, vô hình.

Câu hỏi đặt ra là, bạn thật sự muốn gì từ cuộc sống? Phải chăng điều con người thật sự muốn là có thật nhiều tiền hơn, giàu có hơn, nổi tiếng hơn, quyền lực hơn? Phải chăng nếu con người đạt được những thứ này con người sẽ cảm thấy bình an hơn? Hạnh phúc hơn?

Theo tôi, cái con người muốn thật sự không phải là những biểu tượng của thành công như tiền bạc, giàu có, quyền lực mà là chính là bản thân hạnh phúc.

Vậy tại sao nhà trường không dạy cho học sinh sinh viên không chỉ là cách làm sao đạt được những biểu tượng để thành đạt về vật chất, tiền bạc mà còn chỉ cho họ cách làm người tức là học cách để hạnh phúc? Vậy thì tại sao ngoài việc cung cấp quá nhiều những kiến thức, sự kiện rối rắm, nhiều đến mức chúng ta không thể nhớ và cũng chẳng biết để làm gì thì còn phải tập trung vào những kỹ năng làm người như giao tiếp – đồng cảm tốt với người khác và quan trọng nhất là hiểu rõ mình là ai, làm sao chấp nhận con người thật của mình – bằng lòng với chính con người mình? Làm sao sống một cách tích cực? Làm sao làm chủ được bản thân? Làm sao khai phá hết năng lực tiềm ẩn trong con người mình? Làm sao trở thành một người phù hợp với đúng vai trò được sinh ra trên cõi đời này? Làm sao tìm được “một nửa thực sự của mình”? Làm sao có một cuộc hôn nhân viên mãn, làm cha làm mẹ và có một cuộc sống cân bằng?

Rất ít các thày cô bỏ thời gian công sức của mình ra để dạy cho các em khám phá về con người thật của mình, khơi gợi niềm đam mê, sở trường của mỗi người. Rất ít thày cô dạy cho các em rằng trước khi biết yêu người khác phải biết yêu thương mình trước. Họ chỉ tập trung vào việc cung cấp càng nhiều kiến thức càng tốt, cho nhiều người càng tốt. Bởi vì chính các thày cô, các bậc cha mẹ, các nhà lãnh đạo cũng đâu có được học những điều này. Họ đã học và tin bởi những niềm tin từ những người đi trước, từ quan niệm của xã hội và ngay chính hệ thống đào tạo nên các thày cô.

Rất ít thày cô hiểu được rằng, đối xử với mỗi người theo những cách khác nhau mới là tốt mà họ vẫn tin rằng đối xử - dạy dỗ mọi người theo những cách giống nhau mới là “công bằng”. Rất ít thày cô hiểu được rằng dạy con người là để phát huy điểm mạnh của họ mà chủ yếu dạy con người là để khắc phục điểm yếu. Chính vì vậy mới dẫn đến tình trạng là có rất nhiều "vịt giời" được gửi đến học của các trường dạy "đại bàng". Họ đâu có hiểu "vịt giời" bơi giỏi hơn "đại bàng" và "đại bàng" thì bay giỏi hơn "vịt giời". Nhưng luận thuyết như dạng "thành công nhanh nhất là bắt chước người thành công" nhan nhản khắp nơi. Những luận thuyết này nghe có vẻ hay nhưng lại không đếm xỉa gì đến bản chất riêng có của từng con người.

Chúng ta được dạy rằng nếu mình dốt toán thì phải đi học toán, nhút nhát thì phải học kỹ năng giao tiếp, nghèo thì phải học làm giàu…mà chúng ta đã không được dạy rằng, con người ai cũng có điểm mạnh và điểm yếu. Thay vì tập trung vào điểm yếu thì hãy tập trung vào điểm mạnh thì cũng đã khó nhưng cũng quá tuyệt vời rồi. Nhẽ ra chúng ta đã phải được dạy rằng "giỏi toán thì mới đi học toán", "giao tiếp giỏi thì nên học để giao tiếp giỏi hơn", "người giàu mới nên học làm giàu" còn "người nghèo trước hết cần học để hiểu vì sao họ nghèo" hơn là học những thứ của người giàu.

Chúng ta đã không được dạy rằng để chung sống với nhau một cách hài hòa thì “khác biệt mới là tuyệt!” mà chúng ta thường được dạy rằng “giống nhau mới là tuyệt”. Các quan niệm “Thành công là phải có bằng đại học”, “thành công là phải có xe đẹp”, “thành công là phải trở thành viên chức”, “Thành công là phải đi du học”, “Thành công là phải có nhà mặt phố bố làm to”. Chúng ta đã quên mất rằng, con người là khác biệt, riêng có và duy nhất. Mọi vai trò đều cao quý và có giá trị như nhau nếu mỗi người được đặt đúng chỗ. Chính vì vậy mà trong xã hội, quan niệm “làm lễ tân làm sao mà bằng Sếp được”, “làm sao mà so sánh bà quét rác và ông tỷ phú” nhan nhản ở đâu cũng thấy.

Một xã hội coi trọng bằng cấp, phù phiếm với bằng cấp với những vẻ bề ngoài mà ít tập trung vào cái đích thực của con người như nội tâm hay cảm xúc, sự bình an và toại nguyện trong tâm hồn. Chúng ta (toàn thế giới) đang sống trong một thời đại nhiều sự kiện, nhiều kiến thức, với một quan niệm “càng nhiều càng tốt”, “càng nhiều lựa chọn càng tốt”. Chính vì càng nhiều sự lựa chọn con người lại càng khó lựa chọn. Chúng ta sống mà thực sự rất khó biết điều gì là quan trọng nhất? Điều gì thực sự có ý nghĩa với đời sống? Bởi vì xung quanh mình đang có quá nhiều điều vớ vẩn và vô nghĩa.

Chúng ta đang đánh đồng giáo dục với kiến thức đơn thuần, tức là chúng ta coi tích lũy kiến thức là nền tảng, nội dung, mục tiêu duy nhất của giáo dục mà chúng ta không nhận ra rằng thời đại đang thay đổi, con người đang có những cơ hội chưa từng có, đó là họ có khả năng tự nhận thức để phát triển bản thân với tư cách một con người đích thực, con người toàn diện – con người cân bằng bởi chính bản chất cao quý tạo nên con người : Vật chất – trí tuệ - Tâm hồn – Tinh thần.

Chúng ta hy vọng và cũng nên góp một phần nhỏ vào sự phát triển của con người, đó là hướng đến một nền giáo dục sẽ thay đổi sứ mệnh của mình từ chỗ “cung cấp kiến thức” sang việc “dạy làm người”!

www.nguyentuananh.com.vn

                                                                                                                     Bài viết được sửa vào lúc: 12:09 22/12/2011
Báo vi phạm
Bình luận

294 bài viết
Mỗi cá nhân, chỉ cần tự giải thoát được cho bản thân mình, thì mọi thứ sẽ đi vào quỹ đạo của nó... happy
(22/12/2011 12:08:40)
Báo vi phạm Trả lời    Bạn thích bình luận này? Thích (2)

231 bài viết
Có thể Tóm lược bài viết của anh Tuấn theo một cách hiểu như sau : " Nền giáo dục của chúng ta đang đào tạo ra một hệ thống những con người theo đuổi vật chất, theo đuổi sự hào nhoáng, theo bề mặt mà không tạo ra con người có sự hướng nội.Thành công theo cách hiểu về vật chất, chứ chưa có ý niệm về tinh thần..."

Bài viết của anh chất chứa đầy sự tâm huyết tình cảm, chắc ý của anh muốn truyền đạt tới các em một thông điệp rằng : " Thành công không chỉ là chạy theo xu hướng vật chất, và phải thay đổi cách suy nghĩ thực dụng mà ta đã được giáo dục từ bé???Cần quan tâm đến nội tại, cái bên trong???"

Em cũng là một người chịu sự ảnh hưởng của giáo dục nước nhà, cũng đã nghiên cứu về nền giáo dục tiên tiến tuy chưa được thấu hiểu thực sự nhưng em có nhận định như thế này :

- Nền giáo dục nước nhà còn khiếm khuyết bởi nhiều nguyên nhân, nhiều lý do.Sản phẩm của nền giáo dục chúng ta thường đào tạo ra một đội ngũ nhiều lý luận và thiếu tính thực tiễn.Nền giáo dục chúng ta đào tạo ra một đội ngũ nhân lực chuyên môn cao nhưng ứng dụng thấp.Đặc biệt nền giáo dục chúng ta từ trước đến nay theo hình thức giáo điều, đó là giáo viên dạy và học viên nghe.Hình thức học thụ động như vậy dẫn tới sự linh hoạt, sự sáng tạo và khả năng phát triển của học viên có giới hạn.Chúng ta đang dần cải cách phương pháp dạy và học trong những năm vừa qua.Có thể thấy, chúng ta đang áp dụng phương pháp học tiên tiến lấy học viên làm trọng tâm và kích thích tinh thần " TỰ HỌC".Cái đó là vấn đề then chốt của giáo dục, giáo dục là tạo ra con người có khả năng tự học, sự tự giáo dục là bậc cao nhất của quá trình giáo dục.Ngay bản thân ta cũng vậy, sự học cao cả nhất đó là sự tự học...Đôi điều suy nghĩ về nền giáo dục.

*) Bài viết của anh Tuấn có vẻ chưa hoàn toàn đúng :

- Chúng ta đã từng nghe tôn chỉ đào tạo giáo dục của chúng ta là " Tiên học lễ, hậu học văn".Chúng ta được học rất nhiều về đạo làm người từ bậc mầm non tới phổ thông, phải nói rằng ngành đào tạo của chúng ta thiên về đạo đức, tạo dựng nhân phẩm cách con người.Thế nhưng, sản phẩm của giáo dục chúng ta như thế nào? so với những nước tiên tiến thì thành quả, hay sản phẩm giáo dục của chúng ta còn thấp hơn rất nhiều. Đó chưa hẳn phải nội dung mà đó là phương pháp dạy và học.

- Với phạm vi học làm người chỉ là một khía cạnh trong nền giáo dục, chúng ta đã có cả một hệ thống dài hạn đào tạo thế nhưng thành quả có lẽ chưa được cao.Phải chăng đó là phương pháp dạy? Phương pháp học? Hay là chúng ta còn thiếu nội dung về Đạo làm người ?
(22/12/2011 13:03:55)
Báo vi phạm Trả lời    Bạn thích bình luận này? Thích (0)

516 bài viết
Cảm ơn bạn! Đáng tiếc là khi tôi viết bài này cũng như nhiều bài khác, tôi không bao giờ đặt tôi là "người Việt Nam" mà tôi là "Công dân toàn cầu", tức là một CON NGƯỜI. Tôi cũng không phải là tuýp người hay nói "Người Việt Mình..." hay "Thói hư tật xấu của người Việt" hay "Nền giáo dục Việt Nam ta...". Điều đó, những vấn đề mà tôi đề cập, hoàn toàn không dựa trên những vấn đề của Việt Nam. Tôi dựa trên những hiểu biết và suy nghĩ của tôi về con người và xã hội nói chung.
Bài viết được sửa vào lúc: 13:17 22/12/2011
(22/12/2011 13:14:22)
Báo vi phạm Trả lời    Bạn thích bình luận này? Thích (1)

636 bài viết
Nếu các nhận xét, kết luận của anh có trích dẫn từ các nguồn nghiên cứu khác nhau thì sẽ thuyết phục hơn. Nếu không thì mọi người sẽ cho là đây là ý kiến chủ quan của cá nhân thôi anh ạ.
(22/12/2011 13:29:45)
Báo vi phạm Trả lời    Bạn thích bình luận này? Thích (0)

231 bài viết
Đó là suy nghĩ của cá nhân em
(22/12/2011 16:57:32)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


248 bài viết
Em nghĩ nếu anh Tuấn Anh viết viết bài này là để thuyết phục người khác, thì anh ấy sẽ không viết được một bài sâu sắc như thế về vấn đề "..." đâu ạ!
(22/12/2011 18:44:48)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (1)


1,526 bài viết
'"""""""""""" Nếu lấy mục tiêu hạnh phúc, một trạng thái cảm cảm xúc, không thể định lượng và thường xuyên thay đổi làm mục tiêu thì quả là thiếu thuyết phục. """"""""""" (NGUYEN DUC LONG). Có vẻ nhiều người bị/ được thuyết phục bởi những gì có thể định lượng và không thay đổi ví dụ đồng tiền, cái ghế, cuốn sách, thanh gươm, tên gọi... song thực tế trong số đó mấy ai đạt được như ý?! (tham khảo http://www.ninh-hoa.com/ChuyenDoDay_DoHongNgoc-HoaRaHanhPhuc.htm ).
(22/12/2011 21:06:26)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


516 bài viết
Tôi tôn trọng tất cả ý kiến của các bạn và sẽ không có ý định bình luận hay tranh luận về bất kể điều gì thuộc về người khác. Bởi vì thực tế mỗi người luôn có một "bộ lọc" riêng những gì mình thu nhận được, chính vì vậy cùng một thông tin nhưng có cách hiểu khác nhau là điều đương nhiên.

Tuy nhiên tôi muốn nói rõ hơn về con người mình: tôi rất "dị ứng" với những ai hay dùng cụm từ "người Việt mình...". Tôi có thời gian dài sống ở nước ngoài, tôi đã rất khó chịu khi thấy nhiều người về phép rồi quay sang "Nước mình" thế này, "nước mình thế nọ".

Con người rất riêng biệt thì quốc gia cũng vậy. Ai cũng có những điểm mạnh và điểm yếu. Ai cũng có những cách nhìn riêng về thế giới và mỗi nước cũng có những cơ hội và vấn đề riêng cũng như văn hóa riêng.

Tuy nhiên có một số vấn đề chung đều đúng cho mọi con người và mọi quốc gia. Tôi thích đề cập đến cái chung này hơn.
(22/12/2011 13:37:29)
Báo vi phạm Trả lời    Bạn thích bình luận này? Thích (1)

231 bài viết
Vâng.Cảm ơn anh!
(22/12/2011 13:58:08)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


636 bài viết
Em cho rằng việc học sinh muốn giàu có, nổi tiếng, được kính trọng, có quyền lực không phải là từ giáo dục mà là từ xã hội. Xã hội đang đánh giá cao những người đó.

Em cũng cho rằng việc mọi người muốn giàu có, nổi tiếng, được kính trọng là bình thường. Ai muốn điều ngược lại (nghèo, vô danh, bị coi thường...) mới là có vấn đề.

(22/12/2011 13:47:28)
Báo vi phạm Trả lời    Bạn thích bình luận này? Thích (1)

231 bài viết
Chuẩn! thêm vào nữa ý niệm về con người có đạo đức và hạnh phúc tâm hồn như bài viết của anh tuấn
(22/12/2011 13:55:05)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


31 bài viết
cảm ơn anh
Cuộc sống thật nhiều thú vị
(22/12/2011 13:53:03)
Báo vi phạm Trả lời    Bạn thích bình luận này? Thích (0)

516 bài viết
Cái nhìn của xã hội rằng "Thành công là phải giàu có, nổi tiếng, được kính trọng và có quyền lực" đã biến tất cả mọi người đều theo đuổi điều đó. Chính cách nhìn nhận của xã hội đã "đặt hàng" cho giáo dục. Giáo dục đã và đang thực hiện rất tốt vai trò này.

Quan điểm của anh là sai hướng, nguy hiểm và lãng phí!

Anh cho rằng "việc mọi người muốn giàu có, nổi tiếng, được kính trọng" là điều bình thường thậm chí cần khuyến khích đối với những con người muốn có nó và phù hợp. Cái đích cuối cùng của con người là hạnh phúc, các thứ trên chỉ là phương tiện. Một câu nói nổi tiếng "Mục đích biện minh cho phương tiện" giờ đây đã không còn giá trị. Điều có giá trị hiện nay là mục đích phải phù hợp với phương tiện.

Những thứ trên sẽ bị coi là không bình thường nếu nó không đem lại hạnh phúc (sự bình an trong tâm hồn) cho con người, nếu con người đua đòi, bắt chước theo đuổi  những cái không phải là của mình.

Bài viết được sửa vào lúc: 13:58 22/12/2011

Bài viết được sửa vào lúc: 14:00 22/12/2011
(22/12/2011 13:54:57)
Báo vi phạm Trả lời    Bạn thích bình luận này? Thích (0)

636 bài viết
Nếu tư duy ở cấp độ dân tộc hoặc cho cả loài người thì theo anh có nên giáo dục để cả xã hội tạo ra nhiều của cải vật chất và được kính trọng không ạ? Em nói ví dụ như Nhật Bản đã làm được điều này. Các dân tộc khác có nên học tập điều đó không ạ?
(22/12/2011 14:19:00)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


516 bài viết
Có chứ! Rất cần khuyến khích! Nhưng cũng chỉ vì muốn tạo ra thật nhiều của cải, tức là giàu có và tăng trưởng chúng ta mới phá rừng nhiều hơn, làm hại môi trường hơn. Điều đó dẫn đến nhiều sóng thần, lũ lụt, bệnh dịch hơn.

Con người cũng chỉ vì lòng tham và ham muốn, càng có nhiều lại muốn nhiều hơn nên họ không hề hạnh phúc hơn, hôn nhân bất hạnh hơn, càng kiệt sức hơn và mệt mỏi hơn khi họ đạt được những điều đó.

Anh không có ý phủ nhận sự giàu có, nổi tiếng, quyền lực hay đại loại những tiêu chí như vậy. Tất cả những cái đó rất cần nhưng vấn đề là ở chỗ quan niệm rằng mọi người nhất định phải theo đuổi những thứ đó, chỉ có những thứ đó mới là đúng là tốt đã làm hại chính chúng ta.

Em có hạnh phúc không nếu như em không cần sự giàu có và nổi tiếng? Anh biết có rất nhiều người không quan tâm đến điều đó dù họ có hay không, bởi vì đó không phải là những giá trị mà họ theo đuổi.

Em có nghĩ rằng một nhà khoa học, một nhà sư, một nhà chính trị, một nghệ sĩ trong nhiều trường hợp khi có nhiều tiền, nổi tiếng hơn, quyền lực hơn sẽ không còn khả năng sáng tạo, không có công trình, tha hóa biến chất và làm hại xã hội.

Vấn đề là giá trị. Tức là mỗi người đều có những giá trị riêng mà họ cho rằng họ phù hợp.

Anh chỉ muốn đưa ra một cách tiếp cận để có thể đi tìm một sứ mệnh mới của giáo dục. Nên nhớ sứ mệnh cũng như giá trị thì có thể thay đổi theo thời gian, không gian và hoàn cảnh hay nhu cầu của xã hội.

Bài viết được sửa vào lúc: 14:33 22/12/2011
(22/12/2011 14:31:54)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


1,318 bài viết
Hướng con người đến sự nhận biết bản thân để bạn hiểu được chính mình và từ đó bạn sẽ có sự lựa chọn phù hợp cho cuộc đời mình , như thế bạn sẽ được sống trong hạnh phúc và tự nguyện cống hiến mà không phải cố chạy theo một khuôn mẫu XH đã mặc định từ trước. Hoặc phải trèo lên đỉnh cao danh vọng bằng mọi giá. Bạn sẽ chọn cách nào?
Không ai có thể phủ nhận được giá trị của lao động,của những con người làm ra của cải vật chất.Nhưng nếu họ được làm việc với tình yêu và sự cống hiến sẽ có ý nghĩa thế nào so với việc họ chạy đôn chạy đáo để theo kịp với thiên hạ.
(22/12/2011 14:34:08)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (1)


516 bài viết
"Hướng con người đến sự nhận biết bản thân để bạn hiểu được chính mình và từ đó bạn sẽ có sự lựa chọn phù hợp cho cuộc đời mình"!

Đó cũng chính là một trong những thông điệp mà anh tâm đắc nhất đấy Hà ạ, thanks E!
(22/12/2011 15:01:07)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


636 bài viết
@Chị Hà: Đối tượng mình nói đến là giáo dục là thứ sẽ tác động lên các cá nhân chứ không nói về các cá nhân.

@Anh TA: Thực ra việc cung cấp kiến thức để cho XH giàu có và việc dạy làm người giáo dục đều làm cả đó anh. Về tầm tư duy thì em cho rằng Giáo dục phải tư duy ở cấp độ dân tộc, chứ không phải là cấp độ cá nhân.
(22/12/2011 15:11:32)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


516 bài viết
@ Long: Anh tôn trọng ý kiến của em và không có ý kiến bình luận.

Anh xin kể một câu chuyện thế này "Vào khoảng giữa những năm 50 của thế kỷ trước, khi đó luật pháp của Nước Mỹ có quy định rằng khi lên xe Bus thì người da đen phải nhường chỗ cho người da trắng. Mọi việc diễn ra trước đó đều như vậy và mọi người coi là "đương nhiên". Tuy nhiên chỉ có một người phụ nữ, có tên là Rosa Park đã không làm điều đó. Thế là bà ta bị kiện và có nguy cơ bị đi tù vì vi phạm pháp luật. Nhưng không ngờ, từ vụ kiện của bà mà hàng triệu người Mỹ đã xuống đường biểu tình, các phương tiện truyền thông, đặc biệt câu chuyện của bà đã đụng đến "lương tri" của con người, thế là Luật Mỹ được thay đổi".

Nếu không có Rosa Park liệu sẽ có một người khác làm như vậy không? Anh tin là có. Không bao giờ có hành vi của một tổ chức (quốc gia) mà chỉ có hành vi của cá nhân thôi. Tư duy cũng vậy, anh nghĩ rằng không có "tư duy của dân tộc" mà chỉ có "tư duy cũa từng cá nhân". Chính cái "tư duy cá nhân ấy" mới tạo nên "trào lưu" hay "cách nghĩ xã hội" mà thôi.

Cả một khu rừng bị bốc cháy thường bắt đầu từ một đốm lửa nhỏ!
(22/12/2011 15:24:13)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (1)


636 bài viết
@Anh TA: Cái tầm tư duy dân tộc em nói ở đây có nghĩa là Giáo dục làm cho cả dân tộc phát triển chứ không đặt ở địa vị cá nhân. Cả XH sẽ đi lên dù có thể có cá nhân thế này, thế kia.

Nếu lấy mục tiêu hạnh phúc, một trạng thái cảm cảm xúc, không thể định lượng và thường xuyên thay đổi làm mục tiêu thì quả là thiếu thuyết phục. Trong mấy năm gần đây qua một cuộc khảo sát thì người Việt Nam được đánh giá là lạc quan nhất (Em sẽ gửi link sau). Mọi người đang hạnh phúc. Như vậy cần gì thay đổi nữa anh?
(22/12/2011 15:35:05)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


636 bài viết
@Anh TA: Link đây ạ. Nếu search còn rất nhiều link phản ánh người Việt lạc quan, hạnh phúc anh ạ.

http://dantri.com.vn/c12/s36-448730/nguoi-viet-nam-lac-quan-nhat-the-gioi.htm
(22/12/2011 15:37:27)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


516 bài viết
@ Long: Anh có biết điều này.

Một lần nữa anh lại thấy sự thú vị ở vấn đề "bộ lọc". Em có một "bộ lọc" mà ở đó một bài viết dài của anh sẽ có rất nhiều "đầu ra" khác nhau.

Anh hiểu ẩn ý đằng sau tất cả các comments của em! Anh vừa gọi điện cho anh Hải nói rằng em rất giỏi và thông minh, tuy nhiên anh sẽ ngừng reply các comments của em vì thiếu tính thiện chí.
(22/12/2011 15:44:04)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


636 bài viết
@Anh TA: Em hơi ngạc nhiên về cái comment này của anh. Anh không muốn comment nữa thì em cũng sẽ ngừng sau cái comment này.

Có thể anh không biết nhưng em là người làm khoa học. Dưới con mắt của em khi nêu một vấn đề thì phải đạt được cái yếu tố sau:
+ Khách quan: không chi phối bởi tính cá nhân
+ Biện chứng: đặt trong bối cảnh phát triển
+ Dẫn chứng khoa học: dựa trên các số liệu, chứng minh khoa học.

Trong từng comment riêng lẻ của mình, em chỉ đưa 1 vài ý để phản biện thôi, không hề có ý định thể hiện gì đâu anh. Tuy nhiên em vẫn cảm ơn anh đã nói tốt cho em.

Em không che giấu về bản thân mình đâu. Em đây ạ http://vndocr.com/home/Employees.asp?EmployeeID=10
(22/12/2011 15:56:13)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


516 bài viết
@Long: Anh có nói với a Hải rằng 'Long là một người rất giỏi, có tư duy cực tốt, là một người có tài, Hải cần cân nhắc sử dụng Long ở chỗ nào để phát huy tốt nhất tài năng này.

Có thể ngoài việc làm về web em nên tham gia vào xây dựng sản phẩm về đào tạo, như tạo ra các chương trình của IDT?

Anh không phải là người làm khoa học nhưng anh làm các công việc về lãnh đạo, kinh doanh và quản lý. Có nhiều nhân sự anh không thích về mặt cảm xúc nhưng cái quan tâm nhất là họ có tài gì và có phù hợp hay không? Mặc dù không thích nhưng anh vẫn phải coi trọng họ. Có những người mà anh thích nhưng họ không phù hợp anh vẫn buộc phải cho họ nghỉ việc.

Nói thật lòng về mặt cảm xúc anh không thích em nhưng anh tôn trọng!

Bài viết được sửa vào lúc: 16:07 22/12/2011

Bài viết được sửa vào lúc: 16:09 22/12/2011
(22/12/2011 16:07:18)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


294 bài viết
Có một bài viết rất hay trên diễn đàn về Chuyển đổi nền giáo giục từ Công nghiệp sang Cá nhân hóa. Đay là vấn đề mang tính toàn cầu chứ không riêng ở quốc gia nào
http://www.hoclamgiau.vn/clubs/clubcontentdetail.aspx?id=62018&clubid=168&catid=98
(22/12/2011 17:51:16)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


6,474 bài viết
@Tuấn Anh: Ở tuổi anh do trải nghiệm nhiều nên mới có cái nhìn đó anh à. Lớp trẻ bây giờ khác rồi, họ nhìn vấn đề qua một lăng kính khác và tiếp cận thông tin một cách đa chiều nên rất khó trùng với quan điểm riêng của anh.

Hãy để họ trải nghiệm và đúc rút từ thực tế, khi đó họ sẽ cảm nhận và có cái nhìn khác sau ít thời gian nữa.

Bất kể thế nào xã hội vẫn thay đổi theo cách của nó, bản thân mỗi người sẽ góp phần vào xã hội đó theo hướng tích cực hoặc tiêu cực cũng là điều bình thường. Cuộc sống là vậy!
(22/12/2011 14:06:49)
Báo vi phạm Trả lời    Bạn thích bình luận này? Thích (1)

248 bài viết
Em không đồng ý lắm với ý kiến của anh Bồ Câu, em nghĩ đó chỉ là số đông thôi ạ! Còn một số ít, dù trải nghiệm ít hay trải nghiệm nhiều, cái quan trọng là họ lựa chọn những gì ĐỂ SUY NGẪM từng ngày thôi ạ!
(22/12/2011 18:54:21)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


6,474 bài viết
Đấy là số ít họ có cách nghĩ tích cực thì không tính trường hợp này, đa số như em nói thì đúng rồi, đâu có gì là tuyệt đối đâu Em.

Em sẽ có suy nghĩ khác đi theo thời gian hầu hết các sự việc, rất nhiều điều ngay lúc này em chưa thể nhận ra, rồi Em sẽ hiểu. happy
(22/12/2011 19:30:51)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)


5,494 bài viết
Cuộc sống là vậy chẳng lẽ ta không nên làm gì hay phát biểu gì hết hay sao anh Bồ Câu? Mỗi người có một khả năng riêng và một sứ mệnh riêng anh ạ, anh Hải có khả năng của anh Hải, anh Tuấn Anh có khả năng của anh Tuấn Anh và cả 2 anh đều có sứ mệnh của mình đấy anh ạ, tất cả chúng ta mỗi người đều mang một sứ mệnh, chỉ có điều ai sẽ là người dám dấn thân và quyết tâm hoàn thành sứ mệnh của mình hay không thôi. Em không học cao nên không có tầm hiểu biết bằng các anh nhưng em nhìn thấy ở các anh sự khát vọng cống hiến và em mong hai anh hãy mãi là những tấm gương sáng, soi đường dẫn lối cho mọi người theo bước các anh mà học hỏi mà sống mà làm việc để cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn happy love struck
(22/12/2011 14:24:25)
Báo vi phạm Trả lời    Bạn thích bình luận này? Thích (0)

516 bài viết
@ Phan Thi Van: Anh chỉ muốn gửi đến em ký hiệu (cười thật tươi) và (cảm ơn) mà chẳng biết làm thế nào, anh cứ tạm gửi ký hiệu happy này vậy vì anh chỉ biết làm mỗi cái này.
(22/12/2011 14:44:10)
Báo vi phạm Trả lời   Bạn thích bình luận này? Thích (0)

Có 117 lời bình trên 4 trangVề đầu1234Xem tiếpVề cuối
Bạn cần đăng nhập để trả lời bài viết này
Cùng chuyên mục

Bản quyền thuộc về IDT International