Nếu có người hỏi tôi rằng ước mơ của
tôi là gì, và điều gì là tôi biết ơn nhất, tôi sẽ không ngại ngần hay do dự mà
nói rằng: "Tôi luôn mong sống bên mẹ suốt cuộc đời".


Ngồi lặng lẽ bên hiên thềm vắng,
nhìn những vì sao nhấp nháy trên vòm trời đêm, tôi ước được bay lên dải thiên
hà xa xôi ấy. Ở đó, tôi bắt gặp ngôi sao của ba nhấp nháy dũng cảm và phi
thường, tôi thấy ngôi sao của đứa em bay nhảy tung tăng vui nghịch, tôi thấy
ngôi sao của tôi xinh đẹp và lấp lánh, tôi nhìn thấy ngôi sao của mẹ lặng lẽ
nhưng tỏa sáng. Nghĩ về mẹ, đây là lần đầu tiên tôi thật sự nghĩ về mẹ bằng tất
cả lòng yêu thương và sự kính trọng.
Mẹ
không phải là người phụ nữ hiện đại, chẳng phải là cô giáo hay bác sỹ để con có
thể khoe với bạn bè. Vậy mà trong lòng con, chưa khi nào con thôi tự hào về người
mẹ quê mùa, chân chất và hiền hậu của mình.
Nhiều khi nhìn tay chân mẹ nứt nẻ, làn da mẹ sạm đen vì nắng,
vì sương gió tảo tần mà con không khỏi chạnh lòng. Ngày chúng con còn bé, bố đi
bộ đội, mình mẹ ở nhà đánh vật với gần một mẫu ruộng. Bỗng thấp thoáng trong ý
nghĩ của con câu thơ:
“Những lo toan rơi rụng xuống luống cày
Nắng bỏng rát vết chai tay cằn cỗi
Giọt mồ hôi
Chưa gặp đất đã bốc hơi
Nắng nung trời
Đất ruộng mùa khô như ai vừa nướng
Mẹ tôi
Tay chai sạn
Chân nhiều vết sần
Đất dưới chân vụn tan”
Sự
lam lũ của mẹ thể hiện ở dáng đi vội vàng với đôi quang gánh trên vai, với quần
ống thấp ống cao. Vết nứt trên chân mẹ như đồng ruộng khi nắng hạn, chằng chịt
tựa cánh rừng rậm già cỗi, sâu như giếng phía sau nhà. Không hiểu sao, càng
nhìn tôi càng thương, càng quý. Mẹ nhoài
mình để cho chúng con một cuộc sống đầy đủ hơn.
Trong
bữa cơm, mẹ luôn nhường cho chị em con những miếng ngon nhất. Ngày ấy, con
không hiểu tại sao mẹ “thích” ăn đầu cá, đầu gà, sao mẹ không thích ăn những
miếng ngon như chúng con? Con cũng không
biết tại sao mẹ không thích may áo mới? Tại sao mẹ vẫn mặc chiếc áo đã bạc màu
cả lưng bao năm trời? Con cũng không hiểu tại sao mẹ thích ăn cơm độn sắn độn
khoai mà không ăn cơm trắng như chúng con? Con cũng không biết tại sao mẹ không
thích đi dép? Có rất nhiều câu hỏi mà lớn lên, con mới có câu trả lời.
Dường như tình yêu thương mẹ dành hết cho chồng, cho con. Ốm,
mẹ chẳng dám mua thuốc vì sợ tốn tiền và không muốn đụng vào tiền đóng học của
các con. Dường như điều mẹ sợ nhất là chúng con thất học. Mẹ vẫn bảo ăn khoai,
ăn ngô mà các con nên người thì mới là nhà có phúc, ở mảnh đất quê mùa, nghèo
đói cằn cỗi này muốn sướng thì phải học…
Và điều mà đến bây giờ vẫn luôn trong tâm trí con đó là hình
ảnh mẹ một nắng ai sương, chân lấm tay bùn. Nhớ những chậu giặt quần áo, con cũng thấy quần mẹ có màu bùn đất
đục ngầu cả chậu. Mẹ thường nói vui: “Chân mà không lấm bùn thì lúa sao tốt
được?”
Mẹ chẳng biết 8/3 hay 20/10 là ngày gì cả. Nhưng năm nào con
cũng xin tiền mẹ để đi mua hoa, mua thiệp tặng cô giáo. Duy có năm ấy, còn thừa
một bông hoa, con đem về cho mẹ - chứ không phải tặng. Con không nghĩ là mẹ lại
vui như thế. Con nhớ gương mặt mẹ nở một nụ cười: “Mẹ ở nhà thì cần chi mồng
tám tháng ba?”
Năm
con thi trượt đại học, một cảm giác hổ thẹn ập đến, trong giây phút nông nổi
của đứa con mười tám đôi mươi, con kêu lên: “Con thấy chán đời lắm rồi”. Mẹ lại
nhẹ nhàng đến bên con bằng những lời an ủi “rất nông dân”: “Năm nay không cày
bừa được thì để năm sau con ạ. Lúa trổ đòng sớm cũng chưa chắc cuối vụ thu
hoạch được thóc đẹp đâu”. Rồi mẹ nhìn thẳng vào mắt con: “Con mới 18 tuổi, phía trước còn rất nhiều điều tốt
đẹp đang chờ đón. Đừng vội mà phải kêu chán đời?”. Mẹ nói đúng, con mới tí tuổi
mà đã chán cuộc sống thì thử hỏi sau này nếu gặp khó khăn trên đường đời, liệu
con có thể vượt qua được hay không?
Cuối cùng ước nguyện trở thành sinh viên Đại học của con cũng trở thành hiện thực. Được tung
tăng trong môi trường mới, con như chú chim đủ lông đủ cánh bay ra khỏi tổ ấm.
Nhưng dường như từ lúc ấy con càng trở nên vô tâm hơn.
Tiền hàng tháng bố mẹ gởi ra, con thỏa sức chi tiêu mà không
nhớ rằng ở quê, bố mẹ đang dãi nắng dầm mưa. Con cũng đâu biết rằng bố mẹ chật
vật ra sao mỗi khi chu cấp tiền cho con và em trai đang học ngoài Hà Nội?
Mỗi lần về thăm quê, con có cảm giác mẹ vẫn như ngày xưa, cần
kiệm và sống quên mình. Hầu như bữa cơm
nào mẹ cũng gắp thức ăn vào bát chúng con. Tại con vô tâm chẳng biết đó là sự
quan tâm của mẹ? Hay con đã trót quên mất những ngày còn bé, mẹ chỉ “thích” ăn
đầu cá trích, chỉ “thích” ăn cơm độn sắn độn khoai để nhường cơm trắng cho các
con?
Hàng ngày, đôi bàn tay nứt nẻ, thô ráp của mẹ vẫn tỉ mỉ lau
mặt cho con mỗi sáng, mỗi tối tựa như ngày con còn là đứa trẻ lên ba, lên năm
vậy. Vẫn là những cử chỉ ân cần và khi ấy, con tự hỏi mình từ xưa đến nay đã
bao giờ nấu cho bố mẹ bát cháo nóng khi trái gió trở trời? Con đã bao giờ hỏi,
động viên mỗi khi bố mẹ mệt hay chưa?
Dường như lúc nào con chống chếnh, mẹ đều ở bên. Con vẫn
thường trêu: “Cứ nhìn thấy đôi chân mẹ là con thấy củ khoai lang nướng”. Mẹ lại
nở nụ cười, nụ cười rất đẹp. Bởi nhờ có “củ khoai lang” đen đúa ấy, con mới có
được ngày hôm nay.
Với
con, mẹ đẹp nhất là cái lúc đôi chân còn lấm tấm bùn màu với quần ống thấp ống
cao. Con yêu hình ảnh quê mùa, bình dị ấy của mẹ biết bao bởi vết bùn vương sự
lam lũ, chân chất của người mẹ hiền.