Diễn đàn > Sự kiện online > Cuộc thi "Bày tỏ lòng biết ơn"
Nội quy diễn đàn
Bạn chắc chắn sẽ hạnh phúc và giàu có nếu biết tri ân cuộc sống. Hãy bày tỏ lòng biết ơn của bạn để nhận được nhiều hơn nữa những điều tốt đẹp từ cuộc đời này. Cả vũ trụ sẽ ủng hộ và tiếp sức cho bạn.
Gửi chủ đề mới
Trả lời bài viết
Bài viết của thành viên chia sẻ trên diễn đàn không nhất thiết trùng với quan điểm của Ban Quản trị Dự án Học+Làm=Giàu
ĐINH THUẬN

Mã số: 269809
Thành viên chính thức
SN: 24/11/1992
Giới tính:
Sinh viên đại học
Tình yêu cuộc sống

Gửi đến bạn!

Tôi vừa xem xong 1 bộ phim "Có lẽ bởi vì yêu". Cảm xúc trong tôi đang dâng trào, những giọt nước mắt tuôn rơi. Tôi đâu có tin rằng trên đời này có người hi sinh vì người khác nhiều đến thế. Tôi đâu có tin trên đời này có người quên đi bản thân mình để dành tất cả cho người khác. Vì tôi đã từng nghe ở đâu đó rằng chúng ta chỉ yêu chính bản thân mình. Rằng làm gì có tình yêu đích thực, nó chỉ là viễn tưởng, là điều không thể... Nhưng tôi chợt nhận ra đôi khi 1 bộ phim lại là 1 cuộc đời ai đó. Họ viết nên số phận của chính mình, nên tất cả...


Đôi khi chúng ta quên đi rằng những lời mắng của cha mẹ muốn tốt cho mình, quên đi sự quan tâm của ai đó khi ta vấp ngã, đôi khi ta cũng quên cảm ơn 1 ai đó, đôi khi ta cũng quên đi rằng ta sống đâu phải chỉ vì riêng mình ta... Đôi khi ta quên nói lời yêu thương với những người xung quanh... Tôi đã bao năm quên nói lời yêu thương tới cha mẹ hay bạn bè rồi! Và lười rất lười để bố mẹ phải mắng thật nhiều. À! Có thể bạn nghĩ tình yêu vang lên từ trái tim đâu cần lời nói! 

Nhưng bạn ơi! 1 lần nói là 1 lần để bạn khắc ghi tình yêu đó, là 1 lần người bạn yêu thương cảm nhận được nó lớn hơn, 1 lần bạn thể hiện, 1 lần bạn nhớ, 1 lần bạn tập nói lên lời yêu thương...1 lần trái tim bạn ấm lên...

Mãi mãi hãy là chính bạn. Là lời con tim bạn bạn nhé! 

Đôi khi chúng ta mải kiếm tìm 1 cái gì đó! Chúng ta cố gắng rồi tự đẩy mình vào đau khổ. Đôi khi tôi tự nói với lòng mình: "Thuận à! Sao mày luôn thất bại! Sao mày không làm được vậy! Mày đang làm gì thế. Sao mày không tập trung. Mày nhìn kìa bạn mày đang làm tất cả họ đang nỗ lực kìa! Họ đang thành công kìa. Mày là 1 kẻ yếu đuối thất bại. Mày là 1 con ngu!"

Nhưng sự thật là gì! Là chính chúng ta cứ đi vào cái đích mà người khác đang vươn tới đâu có phải là mong muốn riêng ta. Có khi nước mắt ta rơi, cảm giác tuyệt vọng vì ta không làm được điều mà ba mẹ mong muốn, điều mà bạn bè ta làm được... Ta đâu có hỏi chính mình muốn gì! Ta đâu có quan tâm... Đó chỉ là lời độc thoại khiến ta càng ngày càng lệch đường hơn thôi... Nếu bạn cũng đã từng nghĩ như tôi thì mong bạn hãy dừng lại hãy dừng lại... 1 triệu lần tôi xin nói bạn hãy dừng lại. Bạn hãy hỏi xem mình thực sự muốn gì. Và hãy cảm nhận cuộc sống của riêng bạn và hãy cảm ơn những gì bạn đang có...

Bạn ơi! Đôi khi chúng ta chỉ nhìn 1 mặt của sự việc. Có thể là: khi ta ngã, ta kết luận mỗi có việc đi mà cũng không xong. Mắt mũi để đâu. Lớn thế mà đi không chắc. Rồi là gì nào: "Hôm nay mình đen thật đấy!"... Rồi ta tự nói với mình bao điều khác...

Ta quên rằng có ngã ta mới biết cảm giác đau, mới biết: "À! Hóa ra ngã là như thế! Hóa ra ngã đau thế. Oh! Chắc lúc người khác ngã đau lắm đây. Rằng lần sau mình phải đi cẩn thận hơn. Chỗ này chắc có gì làm mình ngã nhỉ? À! Hóa ra là viên gạch này. Rồi bạn sẽ bỏ nó ra lần sau bạn sẽ không ngã nữa, những người đi sau bạn sẽ không ngã nữa...". Tôi muốn nói với bạn 1 điều rằng, 1 cuộc đời cũng chính là những bước đi mà thôi và rằng mỗi lần ta cảm giác sụp đổ cũng chính là những lần ngã. Có thể bạn ngã mà khó có thể đứng lên được, cũng có thể là bạn đứng lên được nhưng vẫn thấy đau... Nhưng bạn hãy cảm ơn vì bạn đã được ngã, được đau vì đơn giản chúng ta còn sống để cảm nhận điều đó, để biết mình còn cảm giác, biết rằng nhịp trái tim ta đang đập...

Có lẽ lâu lắm tôi cũng quên nói lời cảm ơn tới tất cả. Tất cả tôi nhận được từ cuộc sống này rồi. Tôi quên mất rằng mình có 1 trái tim, 1 cơ thể khỏe mạnh, 1 cuộc sống bình yên, 1 người cha, 1 người mẹ yêu thương tôi... Tôi quên rằng ở đâu đó trên trái đất này đang có những con người đang chết vì đói vì rét, và cơ thể họ đâu có lành lặn nhưng họ vẫn yêu cuộc sống này. Họ đang sống và hạnh phúc. Tôi quên và đã quên rằng mình có rất nhiều... Mà tôi chỉ mong mỏi chờ đợi 1 cái gì đó to tát mà quên đi những hạnh phúc giản đơn xung quanh mình...

Cảm ơn tất cả vì tôi đang sống, nhịp tim tôi vẫn còn đập, rằng tôi có 1 trái tim để cảm nhận, vì tôi hiểu  rằng mình đang có những gì...Cảm ơn vì bạn đang cảm nhận trái tim tôi...

Cảm ơn tất cả!

Dù cho năm tháng trôi qua tôi vẫn yêu cuộc sống này, cảm ơn cuộc sống tuyệt vời!

Lời từ nơi tim tôi gửi đến bạn!

(25/12/2011 00:35:52)
Báo vi phạm
NGUYỄN VĂN KHỎE

Mã số: 247028
Thành viên chính thức
SN: 20/12/1965
Giám đốc
Ai ngã mà chẳng biết đau
Chính là người máy sắc màu rô bô
Khi qua gió bão sóng xô
Tuyệt vời tất cả điểm tô cho đời.
(25/12/2011 10:27:31)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (1)
NGUYỄN THÀNH

Mã số: 54503
Thành viên chính thức
SN: 06/09/1991
Sinh viên đại học
Thanks bài viết của bạn, rất ý nghĩa và sâu sắc. Thanks tất cả.

Mình cũng nến biết trân trọng những giá trị xung quanh mình, dù rằng là nó không thuộc và "tạm" dời xa mình, thì cũng nên cảm nhận nó, có thể rất "đau" nhưng nó đã cho mình được những sự "cảm nhận" chưa từng có từ trước tới nay. Nó đã cho mình biết cách vượt lên chính hoàn cảnh để mỉm cười với cuộc sống. Nó đã cho mình biết mình đang còn sống và làm nhứ thế nào để không đánh mất niềm tin vào cuộc sống!

Cố gắng để không than vãn và tự tin để đi tiếp, vì không biết bước tiếp theo mình sẽ bước thế nào, nhưng bước chân này nó đã vững hơn bước chân trước, thế là đủ, quá tuyệt rồi!
(25/12/2011 11:28:08)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (1)
NGUYỄN DAVID

Mã số: 275924
SN: 26/03/1987
Sinh viên đại học
Một lần ngã càng làm cho chung ta quyết tâm,vững tin bước tới nơi mình khao khát ược tới.

Bài viết được sửa vào lúc: 10:11 19/01/2012
(19/01/2012 10:10:13)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)
Bạn cần đăng nhập để trả lời bài viết này