Diễn đàn > Sự kiện online > Cuộc thi "Bày tỏ lòng biết ơn"
Nội quy diễn đàn
Bạn chắc chắn sẽ hạnh phúc và giàu có nếu biết tri ân cuộc sống. Hãy bày tỏ lòng biết ơn của bạn để nhận được nhiều hơn nữa những điều tốt đẹp từ cuộc đời này. Cả vũ trụ sẽ ủng hộ và tiếp sức cho bạn.
Gửi chủ đề mới
Trả lời bài viết
Bài viết của thành viên chia sẻ trên diễn đàn không nhất thiết trùng với quan điểm của Ban Quản trị Dự án Học+Làm=Giàu
ĐINH THUẬN

Mã số: 269809
Thành viên chính thức
SN: 24/11/1992
Giới tính:
Sinh viên đại học
Ngôi sao phương Nam

µ

Xin chào tất cả những con tim đang lắng nghe tâm sự của tôi.  Xin chào bạn bằng 1 nụ cười…

Thật sự tôi sẽ không viết, tôi sẽ không nghĩ, và tôi sẽ không nói… Những gì bạn cảm nhận sau đây là tiếng nói nơi con tim tôi. Và mong bạn lắng nghe dù cho nó đang đập những nhịp đập lỗi nhịp, dù cho đó là gì thì tôi rất mong bạn hãy lắng nghe…

Giờ đây khi đang viết những dòng chữ này những giọt nước mắt tôi đang chảy, tôi cũng không biết làm thế nào cho nó dừng lại... Tôi chỉ muốn nói 1 điều: “ Em xin lỗi” gửi đến 1 ngôi sao nơi phương nam.

Trên đời này có nhiều lúc tôi cảm thấy hạnh phúc vô biên. Tôi đã từng nghĩ: “Tôi sẽ thành công khi nào nhỉ? Khi tôi cười không suy nghĩ, khi con tim tôi rung lên vì hạnh phúc! Khi trái tim tôi loạn nhịp chăng? Không phải? Tôi sẽ là tôi. Tôi là 1 con người vui vẻ hòa đồng. Khi trái tim tôi rộng mở chào đón mọi người là giây phút tôi hạnh phúc chăng?


Hạnh phúc là gì nhỉ? Là khi bên gia đình. Là khi nhìn người tôi yêu thương cười, là khi trong đầu tôi trống rỗng không suy nghĩ gì cả bi bô như 1 đứa trẻ. Là giây phút tôi cười hồn nhiên, là tiếng khóc nũng nịu bên mẹ cha. Là khi tôi thấy bình an. Tim tôi từng nhịp là nhịp cầu của hạnh phúc. Nhịp cầu của yêu thương, là giây phút tôi cảm giác mình như bay cao trên mây, là giây phút tôi cảm giác mọi thứ xung quanh tôi thật tuyệt vời. Là lúc là khi… Khi tôi ở bên những người mình yêu thương. Thật tuyệt vời. Thời gian như ngắn lại. Sao những phút giây ấy trôi qua nhanh quá tôi muốn mình sẽ sống mãi ở những giây phút ấy. Tôi sẽ hạnh phúc, tôi sẽ cười tôi sẽ làm được tất cả”.

Nhưng có lúc tôi nhìn cuộc đời này bằng 1 con mắt có lẽ là không mấy tốt đẹp. Nếu không muốn nói là màu đen…

Quá khứ của tôi. Tôi năm nay 20 tuổi nhưng thực ra tôi không khác đứa trẻ mẫu giáo là mấy. Từ mẫu giáo đến hết cấp 3 tôi là 1 người thế nào nhỉ? Có thể coi là 1 con người câm lặng… Tôi sống mà trong kí ức hoàn toàn trống rỗng nếu có chăng lưu lại chỉ là những nỗi buồn… Có lẽ tôi là 1 con người mềm yếu nên mỗi khi 1 tình bạn tan vỡ là tôi lại khép lòng hơn. Và nhiều lúc tôi tự nói với lòng mình rằng trên đời này không có ai có thể hiểu tôi và chẳng có thứ tình cảm nào bền vững (đến tình bạn mà mình không giữ được nữa là!)

Và cứ thế tháng năm trôi qua tôi chìm sâu hơn. Thật buồn cười nhưng thật đau khổ khi chính tôi tự đang là tổn thương chính mình. Quá khứ à! Đó chỉ là đến lớp (ngồi im 1 chỗ), về nhà. Trong khi em gái tôi hoàn toàn trái ngược tôi là 1 người năng động. Mọi người xung quanh luôn nhìn em bằng 1 cách nhìn khác tôi… Điều đó là 1 cái gì đó khiến tôi ngày càng sâu hơn vào vũng bùn của sự cô lập… Có thể bạn sẽ nghĩ nó là bình thường chẳng có gì. Nhưng bạn thử nghĩ xem 1 con người 18 năm là 18 năm không đi chơi cùng bạn bè tự khép lòng, 18 năm chỉ có biết mỗi cái ti vi, 18 năm chỉ thật sự nói chuyên với bố mẹ và em gái, 18 năm ấy nghĩ lại mà nước mắt tuôn rơi... Vì tôi đã bỏ đi 1/3 cuộc đời mà không mục đích không gì cả… không biết gì… 18 năm ấy sao tôi lại nghĩ như thế nhỉ…

Năm đầu đại học, đó là lần đầu tiên tôi xa nhà. Lần đầu tiên xa 3 người mà tôi yêu thương nhất. Tôi đã khóc khóc rất nhiều. Tôi nhớ tiếng mắng của cha mẹ, thèm được nhìn cha mẹ,… Đến nỗi tôi không dám ngủ ở phòng vì đêm nào ngủ 1 mình là tôi nhớ cha mẹ và em gái. Tôi sang phòng bạn tôi - Mây (1 người bạn chơi thân với tôi nhất từ hồi cấp 3) để ngủ, để nói chuyện, để tập quên đi nỗi nhớ đó… Mọi người có thể cười là đi học đại học mà còn thế và thực tế nhiều người đã cười. Nhưng tôi thấy nhớ người thân của mình mà… Điều đó có gì sai… Rồi thời gian cứ thế trôi đi sang năm 2 đại học… Nói thật kết quả học của tôi vô cùng tồi tệ. Tôi không tập trung vào học.

À! Tôi chưa kể cho bạn nghe về cái sự mà tôi gọi là sự cố gắng trong năm đầu đại học. Lúc mới đến trường tôi luôn tỏ ra vui vẻ, đi sang phòng các bạn chơi cười thật nhiều vì tôi muốn là 1 con người mới, 1 người hoàn toàn khác. Nhưng rồi thời gian trôi qua, mặc dù tôi nô đùa, cười thật nhiều… nhưng hình như mọi người  nhận xét tôi theo cách mà 18 năm trước tôi đã sống. Và rồi tôi lâm vào khủng hoảng thật sự… Rằng tôi đã cố gắng mà sao không có sự thay đổi. Lần này bế tắc thật sự nhấn chìm tôi. Tôi đóng cửa phòng ngoài việc đi học không nói chuyện với ai, thâm chí tôi còn gắn ở cửa cái mác: “XIN ĐỪNG LÀM PHIỀN”.

Rồi tôi chỉ ngồi la lê trên mạng, chat…cho quên tất cả. Và rồi vào 1 hôm tôi tình cờ nói chuyện với  Anh NGÔI SAO PHƯƠNG NAM. Anh nói cho tôi tất cả về cuộc sống, về niềm đam mê của tôi… Và tôi chợt phát hiện ra 1 điều tôi thật sự hạnh phúc vô cùng hạnh phúc khi tôi được kinh doanh. Dù cho nó khó khăn. Có thể nói kinh doanh là quá chung chung nhưng cứ nghĩ đến điều đó là niềm hạnh phúc của tôi dâng trào. Anh là người đầu tiên không cho suy nghĩ của tôi là điên rồ. Là người đầu tiên tôi nói hết những thứ mà tôi đã không nói cho ai nghe. Anh cho tôi 1 cách nhìn hoàn toàn khác về cuộc sống này. Và rằng tôi cảm nhận anh đang truyền cho tôi 1 nguồn năng lượng vô tận của cuộc sống. Tôi đã hiểu hơn về cuộc sống này… hiểu hơn về kinh doanh.

Cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời tôi. Nhưng có thể vì anh quá đặc biệt và nhìn anh  giống Quách Tuấn Khanh. Nên tôi luôn luôn thắc mắc. Luôn luôn nghi ngờ,... Và nhiều lúc nghĩ đó là QTK. Tôi cũng không biết tại sao nhưng trong tôi xuất hiện niềm tin là như thế. Và đó là 1 sự trùng hợp nó vừa đem lại cho tôi 1 niềm vui vừa mang lại nỗi buồn. Vì anh rất giống QTK nên tôi tìm hiểu rất nhiều về diễn giả QTK nghe rất nhiều những gì QTK nói. Đó cũng là 1 phần làm thay đổi tư tưởng của tôi. Thậm chí tôi còn nghe rất nhiều lần những gì mà QTK đã diễn thuyết. Thật sự với tôi anh là 1 ngôi sao luôn luôn tỏa sáng. Thật sự có nhiều điều muốn nói nhưng không biết nói gì, nói như thế nào… Xin hãy lắng nghe tiếng từ trái tim tôi…Và sự nhầm lẫn đó cũng là 1 phần làm tôi suy nghĩ khác về anh. Nhưng rồi bây giờ tôi chợt nhận ra rằng anh là anh. Là 1 người đặc biệt trong cuộc đời tôi. Và dù cho anh là anh thì trong tôi anh vẫn là 1 người anh, 1 vì sao sáng…

Và tôi muốn nói lời xin lỗi “EM XIN LỖI” gửi tới anh.Thật sự em có thể khiến anh phải suy nghĩ nhiều vì những lời nói , có thể em hành động sai…Anh nói rằng anh: “Không thất vọng”. Vâng em tin anh. Có thể nói là anh nói gì là anh sẽ làm. Em tin là anh chắc chắn sẽ nghĩ thế. Em biết khi em viết lời xin lỗi này anh sẽ nói em có lỗi gì đâu. Nhưng em không biết tại sao. Em vẫn làm thế... Mong 1 điều anh sẽ hiểu em. Hiểu đúng về em. Và anh đừng như những người bạn khác của em, lặng lẽ rời xa em. Em luôn cầu chúc anh hạnh phúc. Đó là lời nói thật từ trái tim em. Cảm ơn anh vì tất cả.

Anh đã khiến em thay đồi hoàn toàn. Có thể hiện tại chưa thể hiện nhiều nhưng em tin đó là toàn bộ tình cảm, toàn bộ tâm sức anh dành thay đổi trái tim lạnh. Bây giờ em vẫn chưa mạnh dạn, vẫn chưa biết cách lắng nghe con tim... nhưng em tin 1 niềm tin mãnh liệt là chắc chắc thành công. Em tin rằng dù vấp ngã dù có chuyện gì xảy ra em vẫn sẽ bước tiếp trên con đường kinh doanh. Và anh sẽ luôn luôn ở bên và ủng hộ em. Em tin thành công sẽ nhanh chóng đến với em. Bởi em hiểu nó cũng chính là ngọn lửa hy vọng đang cháy trong lòng anh… Em muốn nói 1 điều nữa anh là người đầu tiên thắp lên ngọn lửa hi vọng trong em, anh cũng là người khiến em biết nơi em còn tồn tại lòng tin vào người khác…Cảm ơn anh vì tất cả…

Cảm ơn mọi người đã lắng nghe tôi. Tôi luôn cầu chúc cho trái tim tất cả chúng ta đều vang lên nhịp điệu của hạnh phúc.

Gửi tới những trái tim đang lắng nghe nhịp đập từ nơi con tim tôi...

(23/12/2011 12:46:33)
Báo vi phạm
NGUYEN THUY DIU

Mã số: 244307
Thành viên chính thức
SN: 29/09/1989
Làm việc tự do

Em yêu quý à. Đọc tâm sự của em chị lại hiểu thêm cái chân lý mà Tố Hữu  đã viết"

 Hai mươi tuổi, tim đang dào dạt máu

Hai mươi tuổi, hồn quay trong gió bão

Gân đang săn và thớ thịt căng da

Đời mặn nồng hứa hẹn biết bao hoa!”

Những lời lẽ đầy nhiệt huyết. Cái nhiệt huyết của tuổi trẻ, của khát khao thành công cứ tràn ra trong từng câu văn của em. Có sự hồn nhiên, vô tư, có lửa cháy, có cả những va vấp đầu đời. Đúng quy luật.

Chị cảm thấy em không hề lạnh lùng. Trong em rất nhiều cảm xúc đan xen. Phải chăng em viết bài này từ mạch nguồn cảm xúc tuôn trào. Viết xong là cảm giác thoải mái như trút một điề gì đó từ đáy sâu tâm hồn.

Em rất may mắn đó vì đã gặp được người mà e gọi là NGÔI SAO PHƯƠNG NAM. Đó cũng là cái duyên và cũng là cơ hội rất tốt để em bước vào cuộc sống là người thầy chỉ đường cho em.  Thực sự đó là điều quý giá. Em yên tâm với những người như vậy, họ có cái nhìn sâu sắc với tình thương và trí tuệ để nhìn nhận mọi việc.

Hãy cố gắng lên em nhé. Đừng quan tâm nhiều đến những phán xét của người khác về mình. Điều quan trọng là những gì em muốn. Nếu e cứ nhìn vào cách đánh giá của ng khác về mình thì em sẽ tự đánh mất cái bản ngã của mình đó. Vô tư và lạc quan.

Chị chúc em hạnh phúc và thành công và cảm nhận câu chuyện này nhé.



Bài viết được sửa vào lúc: 13:18 23/12/2011
(23/12/2011 13:17:56)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (4)
NGUYỄN THỊ ÚT

Mã số: 213544
Thành viên chính thức
SN: 06/01/1992
Sinh viên đại học
Adam Khoo từng nói chúng ta bị những người xung quanh gán nhãn, và vô hình chúng ta lớn lên với cái nhãn mác đó và trở thành giống như thế. Hãy thoát ra khỏi cái nhãn mác đó." Người khác nghĩ gì không quan trọng quan trọng là bạn đang nghĩ gì. Những gì người khác nghĩ về bạn chỉ phản ánh đúng con người họ". Mình chúc bạn tự tin và hòa đồng hơn nhé!! rất vui nếu được gặp bạn ở trường. hihi
(23/12/2011 19:41:02)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (2)
ĐINH THUẬN

Mã số: 269809
Thành viên chính thức
SN: 24/11/1992
Sinh viên đại học
Cảm ơn bạn nhìu nhé. chúc bạn luôn vui vẻ yêu đời big grin
(24/12/2011 20:33:56)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)
DƯƠNG THÀNH TRUNG

Mã số: 104747
Thành viên chính thức
SN: 03/12/1986
Làm việc tự do
Mọi chuyện đều có thể xảy ra mà Thuận. Đừng vì bất cứ điều gì mà do dự khi đã "biết cách lắng nghe con tim" nhé. Hì ^^
(25/12/2011 23:21:28)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (2)
LÊ QUANG HIỆP

Mã số: 268494
SN: 09/10/1993
Sinh viên đại học
Tks nhiu ve bai viet cua ban!
(28/12/2011 15:23:12)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (1)
Bạn cần đăng nhập để trả lời bài viết này