µ
Xin chào tất cả những con tim đang lắng nghe tâm sự
của tôi. Xin chào bạn bằng 1 nụ cười…
Thật sự tôi sẽ không viết, tôi sẽ không nghĩ, và tôi
sẽ không nói… Những gì bạn cảm nhận sau đây là tiếng nói nơi con tim tôi. Và
mong bạn lắng nghe dù cho nó đang đập những nhịp đập lỗi nhịp, dù cho đó là gì
thì tôi rất mong bạn hãy lắng nghe…
Giờ đây khi đang viết những dòng chữ này những giọt
nước mắt tôi đang chảy, tôi cũng không biết làm thế nào cho nó dừng lại... Tôi
chỉ muốn nói 1 điều: “ Em xin lỗi” gửi
đến 1 ngôi sao nơi phương nam.
Trên đời này có nhiều lúc tôi cảm thấy hạnh phúc vô
biên. Tôi đã từng nghĩ: “Tôi sẽ thành công khi nào nhỉ? Khi tôi cười không suy
nghĩ, khi con tim tôi rung lên vì hạnh phúc! Khi trái tim tôi loạn nhịp chăng?
Không phải? Tôi sẽ là tôi. Tôi là 1 con người vui vẻ hòa đồng. Khi trái tim tôi
rộng mở chào đón mọi người là giây phút tôi hạnh phúc chăng?

Hạnh phúc là gì nhỉ? Là khi bên gia đình. Là khi
nhìn người tôi yêu thương cười, là khi trong đầu tôi trống rỗng không suy nghĩ
gì cả bi bô như 1 đứa trẻ. Là giây phút tôi cười hồn nhiên, là tiếng khóc nũng
nịu bên mẹ cha. Là khi tôi thấy bình an. Tim tôi từng nhịp là nhịp cầu của hạnh
phúc. Nhịp cầu của yêu thương, là giây phút tôi cảm giác mình như bay cao trên
mây, là giây phút tôi cảm giác mọi thứ xung quanh tôi thật tuyệt vời. Là lúc là
khi… Khi tôi ở bên những người mình yêu thương. Thật tuyệt vời. Thời gian như
ngắn lại. Sao những phút giây ấy trôi qua nhanh quá tôi muốn mình sẽ sống mãi ở
những giây phút ấy. Tôi sẽ hạnh phúc, tôi sẽ cười tôi sẽ làm được tất cả”.
Nhưng có lúc tôi nhìn cuộc đời này
bằng 1 con mắt có lẽ là không mấy tốt đẹp. Nếu không muốn nói là màu đen…
Quá khứ của
tôi. Tôi
năm nay 20 tuổi nhưng thực ra tôi không khác đứa trẻ mẫu giáo là mấy. Từ mẫu
giáo đến hết cấp 3 tôi là 1 người thế nào nhỉ? Có thể coi là 1 con người câm
lặng… Tôi sống mà trong kí ức hoàn toàn trống rỗng nếu có chăng lưu lại chỉ là
những nỗi buồn… Có lẽ tôi là 1 con người mềm yếu nên mỗi khi 1 tình bạn tan vỡ
là tôi lại khép lòng hơn. Và nhiều lúc tôi tự nói với lòng mình rằng trên đời
này không có ai có thể hiểu tôi và chẳng có thứ tình cảm nào bền vững (đến tình
bạn mà mình không giữ được nữa là!)
Và cứ thế tháng năm trôi qua tôi
chìm sâu hơn. Thật buồn cười nhưng thật đau khổ khi chính tôi tự đang là tổn
thương chính mình. Quá khứ à! Đó chỉ là đến lớp (ngồi im 1 chỗ), về nhà. Trong
khi em gái tôi hoàn toàn trái ngược tôi là 1 người năng động. Mọi người xung
quanh luôn nhìn em bằng 1 cách nhìn khác tôi… Điều đó là 1 cái gì đó khiến tôi
ngày càng sâu hơn vào vũng bùn của sự cô lập… Có thể bạn sẽ nghĩ nó là bình
thường chẳng có gì. Nhưng bạn thử nghĩ xem 1 con người 18 năm là 18 năm không
đi chơi cùng bạn bè tự khép lòng, 18 năm chỉ có biết mỗi cái ti vi, 18 năm chỉ
thật sự nói chuyên với bố mẹ và em gái, 18 năm ấy nghĩ lại mà nước mắt tuôn
rơi... Vì tôi đã bỏ đi 1/3 cuộc đời mà không mục đích không gì cả… không biết
gì… 18 năm ấy sao tôi lại nghĩ như thế nhỉ…
Năm đầu đại
học, đó là
lần đầu tiên tôi xa nhà. Lần đầu tiên xa 3 người mà tôi yêu thương nhất. Tôi đã
khóc khóc rất nhiều. Tôi nhớ tiếng mắng của cha mẹ, thèm được nhìn cha mẹ,… Đến
nỗi tôi không dám ngủ ở phòng vì đêm nào ngủ 1 mình là tôi nhớ cha mẹ và em
gái. Tôi sang phòng bạn tôi - Mây (1 người bạn chơi thân với tôi nhất từ hồi
cấp 3) để ngủ, để nói chuyện, để tập quên đi nỗi nhớ đó… Mọi người có thể cười
là đi học đại học mà còn thế và thực tế nhiều người đã cười. Nhưng tôi thấy nhớ
người thân của mình mà… Điều đó có gì sai… Rồi thời gian cứ thế trôi đi sang
năm 2 đại học… Nói thật kết quả học của tôi vô cùng tồi tệ. Tôi không tập trung
vào học.
À! Tôi chưa kể cho bạn nghe về cái sự mà tôi gọi là
sự cố gắng trong năm đầu đại học. Lúc mới đến trường tôi luôn tỏ ra vui vẻ, đi
sang phòng các bạn chơi cười thật nhiều vì tôi muốn là 1 con người mới, 1 người
hoàn toàn khác. Nhưng rồi thời gian trôi qua, mặc dù tôi nô đùa, cười thật
nhiều… nhưng hình như mọi người nhận
xét tôi theo cách mà 18 năm trước tôi đã sống. Và rồi tôi lâm vào khủng hoảng
thật sự… Rằng tôi đã cố gắng mà sao không có sự thay đổi. Lần này bế tắc thật sự
nhấn chìm tôi. Tôi đóng cửa phòng ngoài việc đi học không nói chuyện với ai,
thâm chí tôi còn gắn ở cửa cái mác: “XIN ĐỪNG LÀM PHIỀN”.
Rồi tôi chỉ ngồi la lê trên mạng, chat…cho quên tất
cả. Và rồi vào 1 hôm tôi tình cờ nói chuyện với
Anh NGÔI SAO PHƯƠNG NAM.
Anh nói cho tôi tất cả về cuộc sống, về niềm đam mê của tôi… Và tôi chợt phát
hiện ra 1 điều tôi thật sự hạnh phúc vô cùng hạnh phúc khi tôi được kinh doanh.
Dù cho nó khó khăn. Có thể nói kinh doanh là quá chung chung nhưng cứ nghĩ đến
điều đó là niềm hạnh phúc của tôi dâng trào. Anh là người đầu tiên không cho
suy nghĩ của tôi là điên rồ. Là người đầu tiên tôi nói hết những thứ mà tôi đã
không nói cho ai nghe. Anh cho tôi 1 cách nhìn hoàn toàn khác về cuộc sống này.
Và rằng tôi cảm nhận anh đang truyền cho tôi 1 nguồn năng lượng vô tận của cuộc
sống. Tôi đã hiểu hơn về cuộc sống này… hiểu hơn về kinh doanh.
Cảm ơn anh đã
xuất hiện trong cuộc đời tôi. Nhưng có thể vì anh quá đặc biệt và nhìn anh giống Quách Tuấn Khanh. Nên tôi luôn luôn
thắc mắc. Luôn luôn nghi ngờ,... Và nhiều lúc nghĩ đó là QTK. Tôi cũng không
biết tại sao nhưng trong tôi xuất hiện niềm tin là như thế. Và đó là 1 sự trùng
hợp nó vừa đem lại cho tôi 1 niềm vui vừa mang lại nỗi buồn. Vì anh rất giống
QTK nên tôi tìm hiểu rất nhiều về diễn giả QTK nghe rất nhiều những gì QTK nói.
Đó cũng là 1 phần làm thay đổi tư tưởng của tôi. Thậm chí tôi còn nghe rất
nhiều lần những gì mà QTK đã diễn thuyết. Thật sự với tôi anh là 1 ngôi sao
luôn luôn tỏa sáng. Thật sự có nhiều điều muốn nói nhưng không biết nói gì, nói
như thế nào… Xin hãy lắng nghe tiếng từ trái tim tôi…Và sự nhầm lẫn đó cũng là
1 phần làm tôi suy nghĩ khác về anh. Nhưng rồi bây giờ tôi chợt nhận ra rằng
anh là anh. Là 1 người đặc biệt trong cuộc đời tôi. Và dù cho anh là anh thì
trong tôi anh vẫn là 1 người anh, 1 vì sao sáng…
Và tôi muốn nói lời xin lỗi “EM XIN LỖI” gửi tới
anh.Thật sự em có thể khiến anh phải suy nghĩ nhiều vì những lời nói , có thể
em hành động sai…Anh nói rằng anh: “Không thất vọng”. Vâng em tin anh. Có thể
nói là anh nói gì là anh sẽ làm. Em tin là anh chắc chắn sẽ nghĩ thế. Em biết
khi em viết lời xin lỗi này anh sẽ nói em có lỗi gì đâu. Nhưng em không biết tại
sao. Em vẫn làm thế... Mong 1 điều anh sẽ hiểu em. Hiểu đúng về em. Và anh đừng
như những người bạn khác của em, lặng lẽ rời xa em. Em luôn cầu chúc anh hạnh
phúc. Đó là lời nói thật từ trái tim em. Cảm ơn anh vì tất cả.
Anh đã khiến em thay đồi hoàn toàn. Có thể hiện tại
chưa thể hiện nhiều nhưng em tin đó là toàn bộ tình cảm, toàn bộ tâm sức anh
dành thay đổi trái tim lạnh. Bây giờ em vẫn chưa mạnh dạn, vẫn chưa biết cách
lắng nghe con tim... nhưng em tin 1 niềm tin mãnh liệt là chắc chắc thành công.
Em tin rằng dù vấp ngã dù có chuyện gì xảy ra em vẫn sẽ bước tiếp trên con
đường kinh doanh. Và anh sẽ luôn luôn ở bên và ủng hộ em. Em tin thành công sẽ
nhanh chóng đến với em. Bởi em hiểu nó cũng chính là ngọn lửa hy vọng đang cháy
trong lòng anh… Em muốn nói 1 điều nữa anh là người đầu tiên thắp lên ngọn lửa
hi vọng trong em, anh cũng là người khiến em biết nơi em còn tồn tại lòng tin
vào người khác…Cảm ơn anh vì tất cả…
Cảm ơn mọi người đã lắng nghe tôi. Tôi luôn cầu chúc
cho trái tim tất cả chúng ta đều vang lên nhịp điệu của hạnh phúc.
Gửi tới những trái tim đang lắng nghe nhịp đập từ
nơi con tim tôi...