Ba Mẹ đã có cu Khôi được hai năm rưỡi và cu Nguyên được hơn 6 tháng rưỡi rồi. Thời gian đó đã đủ để Ba Mẹ cảm nhận được điều hạnh phúc lớn lao mà các con đã mang đến cho Ba Mẹ trong cuộc đời này. Ba mẹ muốn nói với các con rằng: Ba Mẹ cảm ơn các con!
Các con ơi! Có lẽ Mẹ sẽ chẳng bao giờ quên được cái cảm giác lo lắng, bồn chồn khi mang các con trong bụng Mẹ. Mỗi lần Mẹ đi siêu âm là một lần tim Mẹ như có ai bóp nghẹt vì lo sợ, không biết các con có khỏe mạnh, có bình thường không? Mẹ căng thẳng theo dõi từng cử chỉ trên nét mặt, trong ánh mắt của Bác sĩ, từng cái nhíu mày cũng làm Mẹ thót tim, chỉ đến khi Bác sĩ nói em bé khỏe mạnh, bình thường là Mẹ mới thở phào như trút đi gánh nặng.
Khôi yêu! Mẹ cũng sẽ chẳng bao giờ quên 5 tháng trời Mẹ vật vờ trên giường vì ốm nghén. Mẹ đã bị ói rất nhiều, chẳng ăn được gì, chẳng chịu được mùi vị gì (trừ mùi không khí trong lành). Trời nóng như đổ lửa thế mà Mẹ cứ bắt Ba con phải đóng kín cửa lại, tắt hết quạt và máy điều hòa đi. Mẹ nằm trên giường với cái thau để phía dưới. Mẹ đã không đủ sức để cảm nhận được Mẹ đang mang con trong lòng. Mọi người đã khuyên Mẹ đi Bác sĩ nhưng Mẹ đã không đi vì tin rằng đó là những dấu hiệu cho thấy con đang phát triển tốt trong bụng Mẹ. Cùng với sự động viên, chăm sóc và tình yêu vô bờ của Ba, Mẹ đã vượt qua được. Ba Mẹ cảm ơn con!
Cu Nguyên của Mẹ! Mẹ đã một lần nữa rất cảm động khi chứng kiến hình ảnh của Ba con tỉ mỉ lựa từng bộ quần áo, từng cái yếm, đôi vớ, bịch tã rồi lại tỉ mỉ ngồi cắt từng sợi chỉ thừa, từng cái mác trên quần áo rồi mới đem giặt phơi khô và lại tỉ mỉ gấp cất vào tủ để chờ đợi con chào đời. Hình ảnh ấy mới tuyệt vời làm sao. Nếu không có các con, chắc chắn Mẹ sẽ không phát hiện ra người đàn ông của Mẹ có trái tim nhân hậu và yêu con nhiều đến thế. Ba Mẹ cảm ơn con!
Các con trai! Cho đến bây giờ Mẹ vẫn nghĩ ngày Mẹ sinh các con mới là ngày hôm qua, mới chỉ hôm qua thôi. Nhắm mắt lại Mẹ còn cảm nhận nguyên cái cảm giác đau đớn đến xé lòng, sợ hãi đến tột cùng khi các con chuẩn bị chào đời. Mẹ vẫn còn cảm nhận nguyên vẹn cái cảm giác lâng lâng khi lần đầu tiên nghe tiếng khóc chào đời của các con, nhìn thấy mặt các con. Ôi, đáng yêu quá, tự hào quá, hãnh diện quá … Lần đầu tiên đôi môi nhỏ xíu chúm chím của các con ngậm đầu vú Mẹ, con mút chùn chụt, chùn chụt … Mẹ vừa thấy nhột vừa thấy rưng rưng. Các con có biết không Ba con đã phải ngồi vật vờ bên ngoài cả một đêm và nửa ngày mới được gặp Mẹ, gặp các con đấy (vì quy định của Bệnh viện). Nhìn Ba mắt thâm quầng, gầy đi trông thấy, vụng về bồng con khiến Mẹ thấy Ba con đẹp một cách lạ thường.
Con trai ạ! Các con chính là niềm tự hào của Ba Mẹ. Thời gian qua, Ba Mẹ đã vất vả sớm khuya cùng các con lớn lên từng ngày, chưa khi nào Ba mẹ có giấc ngủ đêm kéo dài được vài tiếng đồng hồ vì sợ nếu Ba Mẹ ngủ quên con sẽ bị nóng, bị lạnh, bị đói … Đi đâu xa Ba mẹ cũng nghĩ đến việc con có chịu được quãng đường đó không? Đến đó con có thức ăn phù hợp để ăn không? Mỗi lần cho con đi Ba mẹ phải mang theo hành lý lỉnh kỉnh, rồi những đêm thức trắng vì con ốm con đau … quả thật nếu không có các con Ba mẹ sẽ không thể nào hình dung ra được, đôi lúc Mẹ thầm ngạc nhiên sao Ba Mẹ lại có thể “giỏi giang” đến vậy. Ba Mẹ cảm ơn các con!
Mai Viết Khôi, Mai Viết Nguyên ! Mẹ rất nhớ một câu nói đại ý rằng nếu chưa từng sinh con, chưa từng làm Mẹ thì dù có đọc bao nhiêu cuốn sách người phụ nữ cũng sẽ không thể hình dung được. Mẹ cảm ơn cuộc đời này đã cho Mẹ được gặp các con, đã cho Mẹ sinh ra các con lành lặn, vẹn toàn. Chỉ bấy nhiêu thôi Mẹ cũng đã thấy thật hạnh phúc. Bước đường nuôi con còn dài, năm tháng qua đi rồi con sẽ trưởng thành, nhưng với Ba Mẹ con mãi mãi là niềm vui, niềm hạnh phúc ngọt ngào mà tạo hóa đã ban cho Ba Mẹ. Mẹ chỉ muốn nói với con rằng: Ba Mẹ cảm ơn các con!
Gửi con trai Mai Viết Khôi, Mai Viết Nguyên – Ba Hào, Mẹ Lan