Diễn đàn > Học làm giàu 360° > Làm giàu có thể học được không?
Nội quy diễn đàn
Làm giàu là một môn khoa học? Làm giàu có thể học được không? Hãy cùng chia sẻ, thảo luận để tìm câu trả lời chính xác cho vấn đề này.
Gửi chủ đề mới
Trả lời bài viết
Bài viết của thành viên chia sẻ trên diễn đàn không nhất thiết trùng với quan điểm của Ban Quản trị Dự án Học+Làm=Giàu
NGUYỄN TUẤN ANH

Mã số: 36086
Thành viên chính thức
SN: 14/06/1964
Giới tính:
Giám đốc
Cái gì học được, cái gì không?

Lâu lắm tôi không gặp lại anh Hải, Tổng giám đốc của IDT. Sáng nay có chút thời gian rảnh, tôi đã gọi điện và ghé thăm anh. Quả thật, cứ mỗi lần gặp anh, tôi dự định chỉ gặp 15’ đến nửa tiếng, nhưng lần nào cũng như lần nào chúng tôi cũng phải ngồi với nhau đến 2-3 tiếng, lần nào cũng bất đồng, lúc nào cũng tranh luận kịch liệt. Dần dần chúng tôi cũng hiểu nhau hơn mặc dù vẫn luôn có nhiều sự khác biệt. Trong bài viết này tôi sẽ không nói gì về những điều chúng tôi tranh luận, tôi muốn chia sẻ cùng các bạn những điều tôi đang suy nghĩ.

Thú thật với các bạn, trước 6/2008 tôi chưa bao giờ đọc một cuốn sách về lĩnh vực phát triển con người, chưa bao giờ đọc một cuốn sách về sự giàu có, thay đổi tư duy hay đại loại như thế. Tôi cũng chưa bao giờ đi dự bất kể một khóa hội thảo nào về những chủ đề như vậy. Tôi có một cuộc sống khá ổn định, thu nhập từ nhiều năm ở mức 30-40tr/tháng. Tôi làm trong ngành truyền hình, có nhiều mối quan hệ, công việc nhẹ nhàng và hiệu quả. Tôi luôn được đánh giá là một nhân viên (lãnh đạo) có năng lực và có tài (tật).

Tuy nhiên, cả một thời gian dài tôi không cảm thấy hạnh phúc. Tôi càng thành công, thu nhập của tôi càng cao, chức vụ của tôi càng lớn, tôi càng nhàn hạ thì tôi cảm thấy càng…chán. Đó chính là khởi nguồn cho việc đi tìm kiếm hạnh phúc đích thực.

Câu hỏi đầu tiên tôi đặt ra cho mình, vì sao mình lại không hạnh phúc? Tôi không thể trả lời được và cũng không trả lời được ngay. Theo thói quen, có thể con người tôi sinh ra đã vậy, là tìm đến sách. Trong một biển trời mênh mông sách cuối cùng may mắn đã đến với tôi khi tôi tìm được cuốn sách “Dạy con làm giàu” của Robert Kyosakiy.

Cuốn sách đã làm đảo lộn toàn bộ hệ thống tư duy, hệ thống niềm tin đã ăn sâu trong suốt mấy chục năm cuộc đời. Nhưng phải nói là hay, phải nói là thuyết phục, phải nói là chân thật và đầy cảm xúc. Tôi đã đọc toàn bộ 12 cuốn sách của ông trong vòng một tháng. Tôi đã thay đổi suy nghĩ của mình, thay đổi cách nhìn của mình rất nhiều từ bộ sách này.

Và tôi đã tin, hào hứng đi theo niềm tin mới, học rất nhiều khóa học, đọc rất nhiều loại sách, diễn thuyết nhiều chương trình để hôm nay tôi muốn nói với các bạn, tất nhiên theo cách nhìn của tôi. Tôi mong các bạn không cần phải tin tôi, hãy nghi ngờ những gì tôi viết và các bạn hãy cứ giữ quan điểm của mình. Điều tôi muốn nói với các bạn, thực ra những điều họ (tôi) nói, những điều họ (tôi) viết đều rất hay, đều rất có lý, nghe rất hay nhưng…đều vô dụng!

Hầu như ai cũng nói, con người có thể thay đổi được nếu họ muốn. Họ nói rằng làm giàu có thể học được, lãnh đạo có thể học được, thành công có thể học được, giao tiếp có thể học được…chỉ cần bạn muốn, bạn biết cách bắt chước là bạn có thể thay đổi cuộc đời. Họ nói rằng chúng ta có thể làm chủ được tư duy “Tôi tài giỏi bạn cũng thế”, “Làm chủ tư duy, thay đổi vận mệnh”...

Tôi cũng đã từng tin như thế, tôi cũng đã từng gào thét lên như vậy trong các khóa học mà tôi được diễn thuyết. Tôi nhìn thấy nhiều bạn học viên rơi nước mắt, nhắn tin cho tôi báo cho tôi rằng họ sẽ giàu có, họ sẽ thành một người khác, thành công và giàu có. Nhưng cuối cùng tôi nhận ra rằng…nó vô dụng, và không hiệu quả. Nhiều bạn trẻ nói với tôi rằng thà em không đi nghe thầy có lẽ còn tốt hơn, tôi đã không tin và mắng bạn ấy. Nhưng giờ đây tôi hiểu, hiểu rằng bạn ấy có lý. Cái lý của nó tôi sẽ nói ra sau đây: Hàng tỷ người trên trái đất này, phần lớn nền giáo dục trên khắp thế giới đang làm một việc vô nghĩa, làm hại con người, đó là truyền dạy cho họ những niềm tin để giúp cho người ta…không hạnh phúc. Lý do cũng là vì “Những gì bạn tin bạn sẽ làm như thế” nhưng họ lại không biết sự thật nó như thế nào. Đó là những niềm tin, đó là những cách giáo dục đang biến con người thành một người khác.

Tôi rất thích một ai đó đã nói “ Sự thật là chúng ta không biết sự thật là gì”. Vậy sự thật là gì? Thú thực ngay cả khi tôi viết ra câu hỏi này tôi cũng chỉ dám tin đó là sự thật mà tôi nghĩ và tôi hiểu mà thôi. Theo tôi, sự thật là “Con người không thể thay đổi được nhiều”.

Bản chất con người được sinh ra là do di truyền, môi trường (gia đình, trường học, xã hội, văn hóa, truyền thông), và do giáo dục và đào tạo. Tuy nhiên điểm nhầm lẫn nhiều nhất là họ cho rằng “con người có thể được đào tạo và huấn luyện thành bất cứ ai”. Họ đã đặt yếu tố giáo dục lên hàng đầu mà coi nhẹ tính di truyền và môi trường sống.

Bất cứ ai trên cõi đời này đều được cấu thành bởi 3 yếu tố: kiến thức, kỹ năng và tài năng. Vấn đề là ở chỗ, cái nào quyết định cái nào. Thật đáng tiếc, rắc rối lớn nhất là ở việc mọi người định nghĩa chữ “tài năng”. “Tài năng” thường được định nghĩa là cái gì xuất sắc, đặc biệt hoặc xuất chúng. Định nghĩa này quá hẹp, quá nguy hiểm. Chúng ta hãy thử tiếp cận một định nghĩa như sau “Tài năng là một cấu trúc suy nghĩ, cảm xúc, hành vi lặp đi lặp lại nhưng hiệu quả”. Theo định nghĩa này, ai cũng có tài năng nào đó.

Tôi có thể đưa ra đây một ví dụ, khi bạn gặp tôi lần đầu nếu bạn hiểu được tôi, hiểu được suy nghĩ cảm xúc của tôi tức là bạn có tài năng “đồng cảm”, tài năng này của bạn sẵn có trong con người bạn, tôi có học cả đời cũng không làm được điều đó.

Tôi rất thích một trong những “tư duy triệu phú” của T.Harv Ecker, đó là “Người giàu luôn nhìn về cơ hội, còn người nghèo luôn nghĩ về sự rủi ro”. Khi học về bài học này, tôi đã từng thề “mình sẽ chỉ nhìn về cơ hội, chỉ nhìn về cơ hội”. Luận điểm này cũng tương tự như việc hô hào “tư duy tích cực” vậy, nhưng tôi nhận ra rằng nếu bạn sinh ra đã là tuýp người chỉ quen nghĩ đến “rủi ro” thì bạn không và không bao giờ học được để thành người chỉ luôn nhìn thấy “cơ hội” được đâu.

Bởi vì đó chính là “tài năng” của bạn, nó gắn chặt với bạn và quan trọng là bạn tận dụng con người thật với bản chất tự nhiên của bạn thế nào mà thôi bởi vì tuýp người luôn nghĩ đến rủi ro sẽ có “đất” cho họ nơi mà người ta cần người có tài năng này. Cách tiếp cận này khác hẳn cách nghĩ “nghĩ đến rủi ro, rắc rối là xấu là nghèo, là kém”.

Hay luận điểm “Hành động bất chấp sợ hãi” của người giàu nghe thì hay thật nhưng cũng vô dụng với người sinh ra thuộc tuýp “do dự”. Nếu bạn là tuýp người “do dự” thì bạn có học cả đời, đọc hàng trăm cuốn sách thì bạn cũng rất khó “hành động bất chấp sợ hãi” nhưng chắc chắn bạn sẽ giàu có thành công nếu bạn biết khai thác “sự do dự” của bạn, nơi mà người ta cần tài năng này ở bạn. Bất cứ điều gì cũng có ích nếu nó được sử dụng đúng nơi đúng chỗ.

Qua hai ví dụ trên tôi xin khẳng định: Những gì thuộc về tài năng, đam mê, thái độ hay tư duy bạn không thể học được mà chỉ khám phá được mà thôi. Cái đó không thể chuyển giao được. Tôi không thể dạy bạn “đam mê làm giàu” hay “đam mê” gì gì đó mà bạn không có. Những thứ này không thể học được.

Vậy cái gì có thể học được?

Kiến thức và kỹ năng là những thứ có thể dạy và có thể học được. Nhưng nó vừa vô dụng nó vừa hữu dụng. Nó trở nên vô dụng và đang rất nguy hiểm bởi hiện nay con người đang học những thứ thuộc về kiến thức và kỹ năng không thuộc về tài năng (sở trường) của họ. Nó sẽ trở nên vô cùng hữu dụng nếu bạn học những kiến thức và kỹ năng phù hợp với sở trường (tài năng) của bạn.

Cho dù bạn có học được bao nhiêu, bạn có giỏi bao nhiêu những thứ không thuộc về tài năng hay đam mê của bạn thì những kết quả mà bạn đạt được cũng chỉ giúp bạn “thành công” mà thôi chứ chưa chắc “hạnh phúc”.

Vậy học làm giàu là học cái gì? Học kiến thức, kỹ năng hay tài năng?

Để trở nên giàu có bao nhiêu phần trăm thuộc về kiến thức, bao nhiêu phần trăm thuộc về kỹ năng và bao nhiêu phần trăm thuộc về tài năng?

Liên quan đến lĩnh vực làm giàu (nếu coi làm giàu là một khoa học), tôi cho rằng có 4 loại người:

1.    Những người có bản năng làm giàu (5%), đó là những người họ không học mà tự họ sáng tạo nên thế giới này. Họ là người tạo nên thế giới giàu có và các bài học về sự giàu có.

2.    Những người có tố chất làm giàu (15%) là những người có những tài năng mà họ không biết, họ cần học và môi trường để bộc lộ tài năng làm giàu.

3.    Những người có khát vọng làm giàu (30%) là những người không có tài năng làm giàu nhưng rất muốn giàu.

4.    Những người không thuộc 3 loại người trên (50%) thì với họ việc học là không cần thiết

Tôi không tin và cũng không nghĩ rằng tất cả mọi người đều muốn giàu có. Tuy nhiên tôi tin và tôi nghĩ rằng tất cả mọi người đều muốn hạnh phúc và toại nguyện. Trên cơ sở niềm tin này, tôi nghĩ rằng việc giàu có cũng chỉ là một phương tiện để giúp bạn hạnh phúc hơn. Một người hạnh phúc có thể cần giàu có hoặc không nhưng một người giàu có chưa chắc sẽ hạnh phúc.

Hạnh phúc ai cũng muốn nhưng giàu có thì không phải là mẫu số chung.

Vậy thì bạn cần phải làm gì trước tiên? Việc giáo dục và đào tạo cần phải làm gì trước tiên? Việc gì là quan trọng nhất?

Theo tôi, điều quan trọng nhất, điều trước tiên cần làm của các nhà giáo dục, các bậc cha mẹ, các nhà lãnh đạo là giúp mọi người hiểu rõ được nhân viên, học sinh, con cháu của mình là ai, thuộc tuýp người nào, điểm mạnh của họ là gì, đam mê của họ là gì, tài năng của họ là gì, tức là họ trả lời được câu hỏi họ là ai rồi mới đến giai đoạn sau, giai đoạn “nhồi” kiến thức.

Khi bạn biết bạn thuộc tuýp người nào bạn mới tập trung vào việc học. Bạn sẽ học những kiến thức những kỹ năng thuộc về tài năng của bạn chứ không phải học kiến thức và kỹ năng để trở thành một con người không phải là bạn. Bạn chỉ hạnh phúc khi bạn được sống là chính bạn. Hạnh phúc không phải là những gì bạn đang có mà là bạn đang được sống đúng với con người bạn nhất.

Bạn phải phân biệt cái gì có thể học được cái gì không? Cái gì thuộc về tài năng (đam mê, sở trường, thái độ, khuôn mẫu) thì không thể học được. Những gì thuộc về kiến thức (lý thuyết), kỹ năng (cách làm) bạn sẽ học được. Theo lập luận này, khát vọng làm giàu thuộc về tài năng, nếu bạn không có khát vọng làm giàu mà tôi có thì tôi có dạy bạn cả đời cũng vậy thôi.

Tôi lại nghĩ đến công thức nổi tiếng “thành công là 1% tài năng + 99% sự nỗ lực” mà mọi người hay nhắc đến và tôi nghĩ rằng chỉ 1%, 1% thôi lại quyết định thành công đích thực, cái khó nhất là mọi người làm thế nào để tìm ra 1% đó. Chỉ có tập trung vào việc khám phá bản thân.

Tôi ước giá như ngay từ nhỏ đi học mẫu giáo, hệ thống nhà trường tập trung vào việc dạy các em khám phá bản thân để hiểu rõ về mình rồi sống đúng với cái đó hơn là nhồi kiến thức hay kỹ năng nào đó mà lớn lên các em sống cả đời với những kiến thức và kỹ năng đó mà chẳng biết mình là ai.

Viết đến đây, tôi xin phép được ngừng lại. Nói tóm lại, tôi rất hiểu rõ vai trò và giá trị của giáo dục và đào tạo, tuy nhiên tôi thấy loài người đang đi sai hướng và làm nhiều việc vô nghĩa.

Cách tiếp cận của tôi có thể sẽ gây ra rất nhiều tranh cãi, tuy nhiên tôi xin kết thúc bằng một câu nói của một trong những người mà tôi kính trọng nhất, Peter Drucker “Không có gì vô nghĩa hơn bằng việc cố công thực hiện hiệu quả những điều nhẽ ra không nên làm”. Vậy điều gì thực sự có ý nghĩa? Chỉ có kết quả sẽ nói lên điều này. Bao nhiêu người sẽ thay đổi cuộc đời nhờ việc đọc sách và tham dự các khóa học? Chỉ những ai phù hợp, những người nào nằm ngoài số đó thì sẽ là “vô nghĩa”.

www.nguyentuananh.com.vn


Bài viết được sửa vào lúc: 15:26 17/12/2011
(16/12/2011 16:25:20)
Báo vi phạm
NGUYỄN VĂN KHỎE

Mã số: 247028
Thành viên chính thức
SN: 20/12/1965
Giám đốc
Quả thực đọc bài viết này của anh Tuấn anh, thì số hơn 50 phần trăm kia sẽ không ai nuốt nổi vì chẳng hiểu điều anh nói! big grin

Bản thân tôi học chính xác là để biết và suy ngẫm chứ không phải bê nguyên xi cái học được về áp dụng cho mình! Mà muốn áp dụng cứng ngắc như thế cũng bằng không.

Học được nhiều thì tốt với điều kiện phải ứng dụng vào bản thân, công việc và hoàn cảnh sao cho hiệu quả, còn cứ máy móc làm theo thì không học còn hơn.

Tôi tham gia không nhiều các buổi học từ trước đến nay, nhưng quả thực tôi nhận thấy bài học có nội dụng:

- Bạn kiếm tiền ở bất cứ hoàn cảnh nào mà với Niềm vui thì hãy làm.
- Bạn kiếm tiền phù hợp với khả năng của Bạn khi khám phá bản thân mình thật kỹ.

Đó là điều tôi cảm thấy đáng học và cổ vũ cho những nội dung đó.
(16/12/2011 16:51:37)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (4)
Tuấn Anh
Xin chúc mừng anh! Em thích cách nghĩ của Bác Bồ Câu.
(16/12/2011 21:05:59)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

Quyên
Chú T. Anh viết rất hay ạ . Ủng hộ chú tinh thần: không nhất thiết phải học, khối người không học mà vẫn giàu. Những người giỏi họ có đủ kiến thức rồi học mấy cũng khó vào đầu. Vì giỏi rồi nên họ không bao giờ phục người khác, cái Tôi họ lớn như núi Thái sơn, mà chắc chắn đố ai mời được họ ngồi nghe người khác nửa tiếng. Vậy học làm gì cho tốn thời gian. Cháu ủng hộ chú quan điểm không cần học vẫn giàu.
(18/12/2011 22:29:31)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

Tuấn Anh
Chú chỉ muốn đặt vấn đề: cái gì học được cái gì không? Chú không phủ nhận việc học, chú ham học lắm và học giỏi nữa nhưng...nghèo happy.

Nhiều người không hề biết rằng họ đang học cái không thể...học được!
(19/12/2011 16:11:09)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

hân
Tôi sẽ làm gì nếu tôi thuộc tuýp 30% mà anh nói? Cam chịu à? Hay cứ tiếp tục nuôi mộng làm giàu để rồi...không bao giờ giàu?
Không bao giờ đâu, không bao giờ tôi từ bỏ ước mơ của mình, con đường đi đến ước mơ không dành cho những kẻ yếu hèn và không có niềm tin như anh.
(31/12/2011 01:43:01)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

hân
Tôi sẽ làm gì nếu tôi thuộc tuýp 30% mà anh nói? Cam chịu à? Hay cứ tiếp tục nuôi mộng làm giàu để rồi...không bao giờ giàu?
Không bao giờ đâu, không bao giờ tôi từ bỏ ước mơ của mình, con đường đi đến ước mơ không dành cho những kẻ yếu hèn và không có niềm tin như anh.
(31/12/2011 01:43:01)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

Trường
Có niềm tin là đúng. Nhưng niềm tin phải đặt đúng chỗ bạn ạh
(01/01/2012 09:24:14)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

LÊ TUẤN ANH

Mã số: 263075
Thành viên chính thức
SN: 02/10/1988
Khác
Anh Tuấn Anh đã đọc cuốn sách " trước tiên hãy phá vỡ những quy tắc thông thường" hoax cuốn hãy khám phá những năng khiếu của bạn ngay từ bây giờ rồi phải không, những nội dung mà anh nói dều nằm trong nhũng cuốn sách này
Chúng TA không thể và cũng không nên sửa Minh..... Còn nhièu drowsy anh nói cũng là những điều em FDA khám phá ra suốt tg qua, trc khi sang mĩ

(16/12/2011 18:03:05)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)
Tuấn Anh
"First, break all the rules" là một cuốn sách cực kỳ có giá trị! Cảm ơn bạn!
(16/12/2011 21:05:23)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

DO THIEN LONG

Mã số: 246857
Thành viên chính thức
SN: 19/01/1976
Làm việc tự do
cho em trả lòi 1 câu:Cái gì học được, cái gì không?

với em: cái chữ TÂM và chữ HIẾU là học đầu tiên--- và cái không lên học đó là bất kính cha mẹ.

dạ kẻ hành khất như em xin hết ạ
(16/12/2011 18:05:59)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)
PHAN THỊ VÂN

Mã số: 113139
Thành viên chính thức
SN: 10/04/1971
Giám đốc
Đọc bài này em hiểu được một điều rằng HẠNH PHÚC mới là cái đích đến cuối cùng của con người, tiền bạc kiến thức, sự giàu có là phương tiện giúp con người đạt được HẠNH PHÚC. Và một điều cốt lõi trong bài viết này đó là HÃY HỌC VÀ LÀM NHỮNG ĐIỀU BẠN THÍCH, NHỮNG GÌ LÀ NIỀM ĐAM MÊ CỦA BẠN, NHỮNG GÌ GIÚP BẠN KHÁM PHÁ BẢN THÂN VÀ PHÁT TRIỂN BẢN THÂN CỦA BẠN, ĐỪNG CỐ DUNG NẠP TẤT CẢ VÌ CÓ NHỮNG THỨ KHÔNG PHÙ HỢP VỚI BẠN NÓ SẼ TRỞ THÀNH THỪA THÃI VÔ ÍCH. CHỈ CHÍNH BẠN MỚI BIẾT ĐIỀU GÌ LÀ PHÙ HỢP VỚI BẠN, CHỈ CHÍNH BẠN MỚI HIỂU RÕ BẢN THÂN MÌNH VẬY TRƯỚC KHI THU NẠP NHỮNG THỨ TỪ BÊN NGOÀI BẠN HÃY KHÁM PHÁ CÁI BÊN TRONG CON NGƯỜI CỦA BẠN happy love struck
(16/12/2011 18:08:24)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (2)
KINA THIVI

Mã số: 25747
Thành viên chính thức
SN: 01/10/1926
Khác
Có 1 hiện tượng bình thường ai cũng biết:
Ở VN ngày rằm và ngày 01 đầu tháng, đầu năm ... rủ nhau đi chùa "Vãn cảnh" & Cầu tài cầu Lộc thì ai chả biết và...
... Rất nhiều người về già họ "thích" đến chùa và dành nhiều thời gian hơn nơi cửa phật???
... & người già gọi là có ... có chút dư giả thì họ hay thường ngồi tại điện thờ trên tầng nhà của mình và mặc áo tu nâu và luôn lắc ngón tay để đếm hạt cà sa xoay theo vòng... mãi mãi???
... Thật bí ẩn??? Giải mã???
"Ôi quê tôi"... Phong tục người VN.
???
(16/12/2011 19:00:00)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (1)
Quyên
Kina là một người bí ẩn, nhiều tài. Giải mã: đây là Bác học.
(19/12/2011 07:12:49)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

NGUYỄN ĐỨC LONG

Mã số: 537440
Thành viên chính thức
SN: 12/11/1979
Cán bộ quản lý
Em rất thích đọc những bài của anh Tuấn Anh, đó là những bài viết đầy cảm xúc.

Theo em hiểu thì anh phủ nhận vai trò của giáo dục về những thứ thuộc về tài năng. Có nghĩa là nếu người ta có tài thì có sẵn rồi, còn nếu không thì có học cũng không được?

Cá nhân em lại đánh giá cực cao vai trò của khoa học, giáo dục. Kkhoa học, giáo dục biến những thứ trừu tượng (ví dụ như là tài năng) thành các quy tắc dễ hiểu (kiến thức). Âm nhạc là một ví dụ.

Có lẽ hầu hết mọi người không có kiến thức về âm nhạc cho rằng âm nhạc là một thứ gì đó rất khó, phải có tài năng mới chơi được nhạc cụ. Câu trả lời là: không đúng. Nhờ có việc phát triển về lý luận âm nhạc mà người ta đã "ghi" âm thanh thành các bản nhạc theo quy tắc. CHỉ cần bạn thực hành đúng các quy tắc này có thể chơi được những bản nhạc, kể cả bản nhạc rất khó, cho dù bạn không có tài năng về âm nhạc (có nghĩa cảm nhận về âm thanh của bạn kém, bạn không thể hát đúng nhạc).

Chúng ta có rất nhiều bản giao hưởng bất hủ, có những nhà soạn nhạc vĩ đại. Nếu không có sự phát triển của lý luận âm nhạc thì liệu có điều đó không? Có thể tự nhiên sinh ra Moza, Bethoven không ạ?

Một câu hỏi nữa là: tại sao Châu Á lại không có nhà thiên tài âm nhạc cổ điển nào? Phải chăng người châu Á không có tài năng về âm nhạc? Không đúng, vì thời hiện đại rất nhiều thiên tài âm nhạc đến từ Nhật Bản, và ngay ở VN ta là Đặng Thái Sơn. Câu trả lời vì ngày nay Châu Á được kế thừa nền khoa học âm nhạc cổ điển Châu Âu.
(16/12/2011 19:18:45)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)
Tuấn Anh
Tôi cũng là người đánh giá rất cao về vai trò của giáo dục và đào tạo và đó cũng là niềm đam mê của tôi. Vấn đề là ở chỗ là nếu bạn sinh ra là để làm toán nhưng vì làm toán không ra tiền nhưng đi buôn nhiều tiền hơn thế là bạn học đi buôn, bạn có hạnh phúc không?

Khi Uyên Linh trở thành Vietnam Idol, một loạt những người thành danh được học hành tử tế như LMS, TL, TD đã "phỉ báng" cô ấy là "vô học", nhưng vấn đề là cô ấy có tài, việc học ký xướng âm, thanh nhạc, chỉ là việc sau này. Nhưng bao nhiêu bạn đã học từ nhỏ về âm nhạc cuối cùng ntn? Quan trọng là bạn có cảm thấy happy không đã. Mà happy thì khó mà có thước đo lắm.

Bài viết được sửa vào lúc: 09:23 19/12/2011
(16/12/2011 21:04:18)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

Long
Hạnh phúc là hình thái của cảm xúc nên nó thay đổi theo nhận thức và hoàn cảnh. Em cũng cho rằng cuộc sống luôn có nhiều lựa chọn. Không phải chỉ tồn tại một con đường duy nhất tới hạnh phúc.

Bản thân mỗi người từ khi là sinh viên cũng đã phải suy nghĩ rất nhiều về vấn đề lựa chọn công việc: quyết định làm cái gì để có ích cho xã hội, có ích cho bản thân và hạnh phúc với cái mình làm được?

Cá nhân em luôn cho rằng nếu việc anh làm chỉ thỏa mãn cá nhân thì nó rất ít giá trị. Lợi ích của mình đến từ việc mang lại lợi ích cho gia đình, xã hội thì mới có nhiều ý nghĩa.
(17/12/2011 11:07:41)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

Tuấn Anh
Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của bạn! Trong các dịp có cơ hội trò chuyện với các bạn trẻ tôi luôn nói với các bạn ấy rằng "Nhiệm vụ của chúng ta phải tìm ra được tiếng nói của mình "I am the voice". Tiếng nói đó được Stenphen R. Covey trong tác phẩm "Thói quen thứ 8" mô tả như sau:

Bạn sẽ thực sự hạnh phúc và cống hiến được hết mình khi bạn tìm ra được điểm giao nhau của 4 vòng tròn kỳ diệu:

1. Công việc mà bạn đam mê nhất
2. Công việc mà bạn giỏi nhất
3. Công việc đó đáp ứng nhu cầu của mọi người
4. Lương tâm bạn thôi thúc phải làm việc đó (sứ mệnh)

Bạn có biết những vòng tròn đó ở trong bạn không? Nên nhớ nó phải cắt nhau đấy!

Cảm ơn bạn nhiếu!
(17/12/2011 11:16:46)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (1)

Long
Em không bao giờ đi tìm cái em đam mê nhất, cũng như cái em giỏi nhất vì có thể phải mất cả đời mới tìm được. Em chỉ cố gắng làm tốt công việc của mình và tìm cách kết hợp với những người cũng làm tốt công việc của họ.
(18/12/2011 00:02:41)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

Tuấn Anh
Mỗi người đều có quyền dành cho mình sự lựa chọn. Tinh thần của bài viết này là trước khi bạn học (kiến thức, kỹ năng) thì hãy khám phá (tài năng) bản thân rồi sau đó hãy học (kiến thức, kỹ năng) dựa theo tài năng mà mình khám phá được.

Có một sự khác biệt rất lớn giữa việc "làm tốt công việc của mình " với "làm xuất sắc công việc của mình". Đó chính là làm việc mình không giỏi và không đam mê bạn sẽ "làm tốt", còn nếu bạn tìm ra được cái bạn giỏi + đam mê có thể bạn sẽ "xuất sắc".

"Tốt là kẻ thù của sự xuất sắc (vĩ đại)"! happy
(18/12/2011 09:40:26)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

Hải
@anh TA
Không biết có nhầm không nhưng hình như cũng có câu nói " xuất sắc là kẻ thù của tốt"


Bài viết được sửa vào lúc: 13:00 18/12/2011
(18/12/2011 12:54:06)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

Tuấn Anh
Nếu có cả câu đó thì anh không biết ý nghĩa có khác nhau không happy.
(18/12/2011 13:40:41)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

Hải
Ý nghĩa có thể hiểu là đôi khi ta dùng việc đi tìm sự xuất sắc để biện hộ cho việc không làm tốt việc đang làm hay cần làm.
(18/12/2011 14:46:06)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

Tuấn Anh
Anh thì nghĩ khác, khi chúng ta làm việc gì không đúng sở trường của mình cùng lắm chúng ta chỉ vươn tới cái "tốt", nhưng khi chúng ta làm việc nào đó đúng sở trường của mình thì chúng ta có thể có nhiều cơ hội vươn đến cái "xuất sắc".

Điều đó cũng giống như nếu sắp xếp nhầm nhân sự thì chúng ta có cho họ đi học đủ mọi thứ, nỗ lực đến mấy, nhắc nhở, kèm cặp hay kỷ luật thì họ cũng chỉ vươn tới cái "trung bình" chứ chưa chắc đã "tốt". Nhưng nếu đặt "đúng người" vào đó thì tất cả những việc (học, nỗ lực, quyết tâm...) sẽ có nhiều cơ hội đạt được cái "tuyệt vời".
(18/12/2011 15:25:47)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

Long
Nếu công việc hoàn toàn không phù hợp thì đến trung bình cũng khó đạt được huống chi là tốt.

Việc hoàn thiện công việc để nó đạt tới mức xuất sắc còn phụ thuộc rất lớn vào tính cách. Có người lấy hoàn thành công việc là mục tiêu, có người lấy sự xuất sắc, tinh xảo làm mục tiêu với các việc mà anh ta làm.

Cái đáng nói ở đây là anh không thể biết cái nào là nhất nếu anh chưa thử qua. Kể cả khi anh đã thử qua nhưng khi điều kiện chưa đủ chín muồi thì anh cũng không phát huy tốt nhất được.

Có 2 lựa chọn: 1 là loay hoay cả đời để xem cái gì là tốt nhất với mình, 2 là xác định cho mình một hướng đi và cố gắng làm tốt nó. Anh sẽ gợi ý cho mọi người chọn hướng nào?
(18/12/2011 17:31:00)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

Tuấn Anh
Ý kiến của em khá phù hợp với thực tiễn, có lẽ cách tốt nhất là phải cân bằng. Tức là chúng ta vừa phải "làm một cái gì đó" để vừa thử và vừa "tồn tại", nhưng bên cạnh đó chúng ta cũng phải dành thời gian khám phá ra những cái nhất đó rùi đi theo nó.

Liên quan đến vấn đề này anh cũng đã đề cập đến trong bài viết "Lý thuyết tình và tiền", "Tiền" tức là cái ta làm mà ta không "sướng", "Tình" là cái ta làm nhưng lại chưa ra tiền (tiền thật). Hay như cách nói của anh Phan Quốc Việt "Tình" giống như "làm tình mà không cần quan tâm đến kết quả" happy. Tốt nhất là làm thế nào "Tình" và "Tiền" được quy về một mối.
(18/12/2011 17:47:36)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

TRẦN VĂN ĐĂNG

Mã số: 268615
Thành viên chính thức
SN: 06/05/1976
Làm việc tự do
Có thể bạn chưa biết bạn là ai nhưng bạn vẫn cho rằng chỉ có bạn mới biết và hiểu bạn
Không có gì là vô dụng cả
Tất cả đều hữu dụng,vẫn biết nó chả có ý nghĩa gì với tôi!
(16/12/2011 19:22:27)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)
PHẠM THANH HẢI

Mã số: 107
Thành viên chính thức
SN: 17/02/1967
Cán bộ quản lý
Một đưa bé sinh ra ở trong rừng và sống với động vật sẽ thể hiện được tài năng thiên bẩm của mình chăng? Đa số những đưa bé đó rất khó hòa nhập với cuộc sống con người. Điều đó cho thấy môi trường có 1 sự ảnh hưởng ghê gớm thế nào đến việc hình thành cái "Tôi" của mỗi người.

Muốn hay không muốn, cái "Tôi" của chúng ta được hình thành là do ảnh hưởng của giáo dục, môi trường. Tin mừng là chúng ta đến một lúc nào đó bắt đầu có ý thức và có quyền lựa chọn cho mình một cái "Tôi" mới dựa trên sự lựa chọn giáo dục, môi trường cho chính mình. Năng lực thay đổi cái "Tôi" bên trong để giải bài toàn thích nghi chính là biểu hiện của trí tuệ, cái cơ bản nhất phân biệt loài người với các động vật khác.


Bài viết được sửa vào lúc: 19:32 16/12/2011
(16/12/2011 19:31:06)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (3)
thivi
ý thức... Đúng ... Con người chỉ khác loài động vật đó là... ý thức => Nhận thức = Não người (Chỉ duy nhất có ở con người)
Duy nhất đúng.
(16/12/2011 20:05:43)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (1)

Tuấn Anh
Không có cái gì dành cho tất cả mọi người, sản phẩm nào đáp ứng cho tất cả mọi đối tượng là sản phẩm tồi. T.Harv Ecker đã nói "Mặc dù tình yêu có thể làm rung chuyển thế giới nhưng nếu bạn đến ngân hàng để thế chấp chắc chắn người ta sẽ gọi bác sĩ đến để đưa bạn đến bệnh viện...tâm thần" (cười).

Vấn đề là giáo dục và môi trường đã đào tạo "mọi người" để cuối cùng trở thành "một người". Bất hạnh nhất là đa nhân cách tức là biến từ cái "tôi" này thành cái "tôi" khác. Cái tôi thì chỉ có một mà thôi!
(16/12/2011 21:10:01)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (0)

Hải
Cái "Tôi" chỉ có một nhưng nó luôn thay đổi (thay đổi hay chuyển động là quy luật chung của vũ trụ). Nó có thể thay đổi một cách vô thức hay có ý thức. Khi chúng ta chủ động thay đổi cái "Tôi" của mình 1 cách có ý thức, đó chính là lúc chúng ta "người nhất". Động vật không có khả năng này.
(16/12/2011 21:38:10)
Báo vi phạm Trả lời Bạn thích bình luận này? Like (1)

Có 216 lời bình trên 8 trangVề đầu12345...Xem tiếpVề cuối
Bạn cần đăng nhập để trả lời bài viết này