Đăng nhập
|
Điểm 1285
PHUNG HUU ÁNH
Ngày sinh: 02/11/1984
Đang sống tại: Hà Nội
Nghề nghiệp: Khác
Tổng số bạn: 151

BLOG
Tôi kể các bạn nghe

Hai năm trước. Anh chị tôi có việc vào Sài Gòn một tuần, để đứa cháu gái lớp 2 ở nhà một mình, anh chị nhờ tôi sang ở với cháu. Tối hôm đó, tôi mắc màn cho cháu đi ngủ, thú thực là mỗi nhà mỗi kiểu mắc màn khác nhau, tôi chưa làm bao giờ nên tôi mắc theo cách của tôi, lúc đó tôi nghĩ chỉ cần mắc xong là được. Nhưng đứa cháu gái tôi cứ khăng khăng đòi mắc lại, giống như mẹ nó hay mắc. Tôi mải xem phim nên bực mình quát nó là kệ đấy, mắc thế nào cũng được. Nó ko chịu nghe, nhất quyết đòi mắc như cũ. Tôi kệ nó, thế là nó kiễng chân đứng lên thành giường tự mắc một mình. Con bé còn nhỏ người thấp, cứ cố đứng lên mắc nhưng không tới, nó cứ làm đi làm lại, đứng lên rồi lại tụt xuống, càng không được nó càng cố, rồi nó ấm ức khóc, vừa khóc vừa làm. Chẳng hiểu sao tôi vẫn cứ ngồi im. Con bé cố làm rồi bị đinh cào vào tay, nó đau, nó vừa khóc vừa cố gắng mắc lại....

Cuối cùng nó cũng làm được. Làm xong nó nước mắt chảy dài, gọi điện cho mẹ nó. Nó bảo: "Cậu Ánh ko chịu mắc màn cho con. Cậu ấy cứ như thể không phải cậu của con ấy. Con nghĩ cậu Anh còn yêu con hơn cậu ấy, Cậu Anh mới là cậu của con mẹ ạ" (tôi có một người anh trai tên Anh). Lúc đó tôi thấy mình nghèn nghẹn, tự thấy mình thiếu bình tĩnh quá, nhìn con bé tội quá. Giá như lúc đó tôi độ lượng hơn một chút, bình tĩnh hơn một chút, bỏ qua tính tự ái của mình thì tôi đã không làm con bé đau lòng không. Giờ thỉnh thoảng nhìn thấy nó, nhớ lại chuyện cũ, tôi lại cố gắng yêu quý nó hơn. Mong rằng mọi người khi gặp tính ương bướng của trẻ con hãy cố gắng bình tĩnh và vị tha, đừng để làm trẻ đau lòng như tôi đã làm nghe.

(29/07/2012)

Bạn cần đăng nhập và xác thực thành viên để bình luận! Xác thực
Bình luận
1 - / bản ghi

Tin nổi bật
3 chiến thuật tiếp thị siêu rẻ
Các chiến lược và công cụ sau có thể là điểm khởi đầu tuyệt vời dành cho các CEO có tài chính eo hẹp muốn kích hoạt các chương trình ...